Bạch Vân Nam

Quê Mẹ Ơi !


Quay đầu trông lại cố hương
Xa tầm che khuất mắt dường cay cay
Chân trời tím nhạt màu mây
Không gian lắng động nhớ ray rức lòng
 
Mẹ nay tóc bạc lưng còng
Đêm nằm đếm lá rụng đông khu vườn
Chiếc vàng trải khắp con đường
Mẹ nhìn đao đáo vô thường bước chân
 
Khuya về rạo rực trào dâng
Hình như tôi khóc mỗi lần nhắc quê
Ước gì ngồi xuống con đê
Có dòng nước chảy hả hê tâm tình
 
2007
Bạch Vân Nam

Được bạn: vdn 7.8.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Quê Mẹ Ơi !"