Bạch Vân Nam

Mảnh Ghép So Le


                 Một
                   hình ghép
                 Hai linh hồn
               mang điều bí mật
           Hai con người từng yêu
        Trải qua nhiều gian khổ
     Rồi quay mặt ôm nỗi sầu
           Tình luôn vẫn đậm sâu
           Mà bước về mỗi phía.
         Miệng cố gượng cười,
              Rồi thầm khóc.
              Giọt nước mắt
              từ mảnh ghép chảy
           Có hai luồng suy nghĩ
          ở mỗi người tìm lối đi riêng.
       Đèn cạn dầu, tình cũng đổi thay
      Sáo sổ lồng, hãy để cho nó cứ bay
   Núi kia cao ngất, để cho chim xây tổ ấm
Thà khổ một lần đừng vương vấn chuyện qua
 Đâu phải tại anh, mà tình duyên em đã lỡ
  Cha mẹ hai nhà kết hợp giữa chúng ta
  Sống mấy năm trời lòng thấy rất xa
  Sợ hai họ coi mình là người bội bạc
  Anh tựa vai em còn đôi tay rời rạc
   Em mãi hướng về một lối đi xưa
   Nơi mái nhà có vách lá rào thưa
   ở trong đó một chàng Hoàng tử.
   Bỗng một hôm nhận đâu tin dữ
   Mẹ đã ưng lời em phải làm dâu
  Vì hiếu gật đầu đi lấy người sau
Anh cũng thế,vì thấy em được nết
Mẹ nhờ mối cau trầu se duyên kết
Kể từ đó hai chúng mình thành hai mảnh ghép với nhau
Cho hai chúng  mình  đành phải gánh những thương đau
Ngọn lửa chưa bén nên  sợi rơm thì vẫn còn nguyên vẹn
Lời thề thốt trăm năm với bao điều em và anh hứa hẹn
Cũng là ý  xắp đặt theo lời ngay ngắn của người xưa
Lộp độp mái nhà giọt nước mắt hoà lẫn giọt mưa
Nó lang xuống đất nẩy mầm cho tình yêu tan vỡ
Chung một tấm lưng nhưng còn riêng hơi thở
Nước tàn bờ con đê lở tìm hướng cuốn ra sông
Quý mến thật lòng còn tình yêu thì bằng không
Vì hai mảnh ghép với nhau không hề trùng khớp
Bởi con người vô hồn gắng gượng ghép chúng so le.
 
2006
 
Bạch Vân Nam

Được bạn: vdn 4.7.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Mảnh Ghép So Le"