Bạch Vân Nam

Mênh Mang Loài Người

Người đến từ Mây hay Biển xanh
Chiều ngồi ghế đá sóng lượn quanh
Thắm thiết âm vang lời gió hát
Mơ màng đâu đó ánh trăng thanh
 
Nước có từ đâu luôn chảy xuôi
Thấm vào lòng đất đám mạ tươi
Đêm đến vô tình nghe thút thít
Mới hay con suối nhớ thuyền mui
 
Nắng có từ đâu hôn tóc mây
Sợi dài sợi ngắn phất phơ bay
Ong bướm đảo điên giờn chiếc bóng
Dịu dàng hoa lá đắm hồn ai
 
Em cũng ở đâu vừa đến đây
Làm tim thôi thúc hồn mê say
Con sóng nhấp nhô tràn bãi cát
Em dìm tôi chết ..... cõi thiên thai
 
Vũng Tàu 30/04/2007
 
Bạch Vân Nam

Được bạn: đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Mênh Mang Loài Người"