Phạm Ngọc

Trong Nỗi Nhớ Vô Cùng

Em về đâu - mùa đã chớm sang đông
Sương phủ trắng - tình xanh màu dĩ vãng
Chiều sông Seine xôn xao từng ngọn sóng
Chợt nhớ em trong nỗi nhớ vô cùng
Tôi còn đây con phố cũ rêu phong
Trời tháng giêng hai bàn tay đón gió
Bước chân đi vẫn dài theo thương nhớ
Em xa xôi mắt đợi với môi chờ .
Paris ơi! Ngày tháng phía tôi mưa
Em là nắng ngại ngùng trong ước hẹn
Tóc em bay giữa mùa hoa kỷ niệm
Tiếng em cười là mộng giữa đêm khuya
Trong giấc mơ tôi đón bước em về
Em lộng lẫy như mùa trăng thiếu nữ
Để ngàn đêm tôi buồn trong nỗi nhớ
Thiên thu dài chưa đủ tiếng yêu em ...

Được bạn: chialy1904
Người Đăng: diên vỹ
Ngày:03/06/06 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Trong Nỗi Nhớ Vô Cùng"