Nguyễn Duy

Thơ Tặng Người Xa Xứ


Xa hun hút một con đường
Bạn bè lận đận tận phương trời nào
Quê nhà ở phía ngôi sao
Qua sông mượn khúc ca dao làm cầu
Một thời xa vắng chia nhau
Nhớ thương vương lại đằng sau còn dài
Một thời xa vắng chia hai
Dấu chân mãi mãi chụm ngoài bờ đê
Cũng từ độ ấy xa quê
Hương bồ kết cứ đi về đêm đêm
Cũng từ độ ấy xa em
Môi em thắm cứ tươi nguyên một đời
Có gì lạ quá đi thôi
Khi gần thì mất, xa xôi lại còn

Được bạn: vyvy
Người Đăng: diên vỹ
Ngày:31/05/06 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Thơ Tặng Người Xa Xứ"