Mimosa

Mùa Thu chết



Cơn gió xới lên cảnh đìu hiu
Màu nắng tàn phai nhạt bóng chiều
Lá vàng rên rỉ trên thềm vắng
Hàng cây trơ trụi dáng liêu xiêu

Thu khóc chi cho thế gian sầu
Lưng trời đơn độc cánh nhạn nâu
Bay tìm tổ ấm miền miên viễn
Lạc giữa mênh mông, trắng một màu

Ta hỏi Thu vàng đã đủ chưa
Lòng còn ray rứt đến bao giờ
Hồn Lá lìa Cành, Thu sẽ chết
Tình thơ theo đó cũng gió mưa

Lối vắng Thu qua, sợi nắng buồn
Từng giọt sầu loang vệt héo hon
Ta van Thu đấy, đừng vàng nữa
Để mùa đi còn giữ nụ cười son!

Mimosa
10/2020

Được bạn: Ct.ly đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2020

Bình luận về Bài thơ "Mùa Thu chết"