Minh Tuấn

NGÀY XƯA…



Ngày xưa mái tóc ngang trời
Hong hương của đất, rong chơi gió ngàn
Hữu tình,ánh mắt đi hoang
Tương tư mọc nhánh , yêu vàng vọt mơ.
 
Ngày xưa chẳng biết làm thơ
Hồn nhiên chiếc lá ,ngu ngơ sớm chiều
Dạ trong, muốn nói lời yêu
Miệng ngoài còn ngại ,đến điều vấp chân.
 
Hoa đào,đỏ thắm mùa xuân
Đôi môi khao khát âm thầm gọi tên
Nối mùa, mái tóc dài thêm
Tưởng như sóng vỗ, biển đêm hẹn hò…
 
Ngày xưa, chửa biết chữ lo
Khiến duyên chậm trễ…Đến Đò qua sông
Đơn phương, góp nhớ bằng không
Ôm hình trăng cũ…Phiêu bồng tháng năm.




MINH TUẤN

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2019

Bình luận về Bài thơ "NGÀY XƯA…"