Khuyết Danh

Thơ Tôi



 


Thơ tôi khô bởi đời tôi thiếu thốn
Vắng nụ cười, vắng cả những người thân
Hơn nửa đời hoài vọng một mùa xuân
Để mái tóc theo mùa phai trắng xẫm



Thơ tôi lạnh, bởi lòng tôi chẳng ấm
Nhìn bao mùa đông buôt giá đi qua
Đời phong sương lạnh nhớ đến quê nhà
Một chút nắng ấm sao? hồn băng tuyết



Thơ tôi buồn, bởi buồn tôi da diết
Mượn nỗi sầu thê thiết viết bâng quơ
Những chiều thu sũng ướt những cơn mưa
Buồn lây lất nhạt nhòa trang ký ức



Thơ tôi ngắn bởi đời chia bao khúc
Khúc hồn nhiên đã bỏ lại sau đồi
Khúc tình đầu đem cay đắng lên môi
Nên thơ ngắn như ngày vui trọn vẹn



24/03/16

 

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2016

Bình luận về Bài thơ "Thơ Tôi"