Khuyết danh

Người đi




 
Người đi đã mấy thu qua
Bao tuần trăng xế trên tà áo phai
Những chiều lên gió heo may
Lòng tôi núi đá trông mây hững hờ
 
Người đi cuối nẻo sương mờ
Có nghe hơi lạnh trên bờ vai thương
Cơn mưa chiều đổ lạ thường
Nghe tình tôi lạc giữa đường buồn tênh
 
Người đi bước có chênh vênh
Chân tôi từ đó bỗng quen lối sầu
Đi về đâu, biết tìm đâu
Tình xa mãi tận đến đầu sông Ngân
 
Người đi nơi ấy xa gần
Buồn bao nhiêu đủ một lần tiễn đưa

Được bạn: HB đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2016

Bình luận về Bài thơ "Người đi"