Phạm Ngọc

Mưa ký ức


Những cơn Mưa
Những cơn Mưa
Dập dìu ký ức
Em đi qua tháng ngày tất bật
Trượt ngã bao lần rồi quen cả nỗi đau
Trên mặt đường những giọt nước chen nhau
Em nhìn thấy cuộc tình buồn soi bóng


Em đi qua những khoảng trời rất rộng
Chẳng bao giờ tìm được áng mây xanh
Em đi qua những ngày tháng không anh
Chỉ tìm thấy những hoàng hôn rất tím


Mưa chẳng đợi vẫn muôn đời tìm đến
Rơi vào em sừng sững một con sông
Rơi vào em phủ lấp đến mênh mông
Mưa ký ức vẫn làm đau nắng muộn


Trốn vào đâu giữa mùa tuyệt vọng
Nỗi buồn là bong bóng vỡ trên tay
Mưa nhọc nhằn thiếu vắng một bờ vai
Thương yêu ấy chẳng còn nơi trú ngụ


Mưa vẫn rơi gieo ngàn lời tình tự
Kỷ niệm bây giờ đã quá xanh xao
Nỗi cô đơn còn lại ở hai đầu
Em ru mình nỗi-nhớ-Hạt-Mưa/nghiêng…

Được bạn: sưu tầm
Người Gởi: diên vỹ
Ngày:14/10/10 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Mưa ký ức"