phuongtim937

Lạc Loài .



Ta con chim lạc bên đời
Mênh mông giũa cái khoảng trời cô đơn
Mùa đông tuyết lạnh ghê hồn
Áo không che kín nỗi hờn quê hương

Có khi trắng cả đêm trường
Nằm thao thức nhớ quãng đường đã qua
Cánh bay mỏi bóng dương tà
Chơ vơ thân phận biết là về đâu

Nắng mưa cứ mãi dãi dầu
Hết thu sang hạ, thu sầu bao năm
Lẻ loi một cánh âm thầm
Cứ phương vô định buồn thăm thẳm buồn

Đâu rồi tổ ấm quê hương
Để đêm xếp cánh gởi buồn về xa
Gió chiều lành lạnh lướt qua
Buồn len lén nhớ quê nhà giờ đâu

Tiếng kêu tắt nghẹn u sầu
Một con chim lạc giữa bầu trời đông
Vết thương cắm chặt vào lòng
Bao năm vẫn một vết hồng không phai

Cứ tuôn rỉ rả đêm ngày
Vết đau không thể tàn phai theo mùa
Cánh buồn chấp chới trong mưa
Mặc cho ngọn gió đẩy lùa về đâu .

Tuyết rơi lạnh một hồn sầu .

phuongtim937. /vu vơ cảm tác khi nhìn cánh chim lẻ loi giữa một chiều đông ....2017

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 10 tháng 3 năm 2018

Bình luận về Bài thơ "Lạc Loài ."