Hồ Dzếnh

Mưa


 Tôi nhớ ngày năm xưa
Mái nhà vang tiếng mưa,
Đang ngày mà hóa tối,
Nước chảy át lời thưa.

Gió tung đầu ngọn mít,
Gió nghiến thân cây dừa,
Tôi và Hiền ở cách
Vẻn vẹn một dàn dưa.

Tay tôi làm loa miệng,
Hỏi : Hiền ăn cơm chưa ?
Chừng nghe không rõ tiếng,
Hiền đáp : hai giờ trưa.

Trời mưa rồi trời mưa,
Sân nhà đầy bong bóng
Hai tôi ngồi mơ mộng,
Đếm mãi vẫn đương thừa.

Bây giờ tôi đã lớn
Ít lúc trông trời mưa,
Như tôi, Hiền cũng lớn
Má đỏ không như xưa.

Bong bóng tàn theo mộng,
Nhân duyên dần hết mùa.
-- Ai như Hiền áo trắng
Loáng thoáng qua hơi mưa ?


 

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Mưa"