Băng Nguyệt

Thức Muộn

Vâng anh ạ, có những đêm thức muộn
Bận bịu gì? Chắc lại... nhớ ngưòi dưng
Nép vào thơ nghe nhịp thở như run
Nhìn vào ảnh,.. tình chung...xa xôi quá
Anh cũng bảo thu nào ko rụng lá
Đừng buồn nhiều những ngày tháng cách xa
Em nhỏ bé nhưng nổi sầu lớn quá
Nên tràn mi, ứơt vạt áo thu ca
Một trái đất nhưng hai nửa vòng xa
Ngày và đêm chia cách ta hạnh ngộ
Muốn gặp nhau sao khó khăn quá độ
Gặp nhau rồi ,.. lời thổ lộ không trao
Vùng im lặng và chỉ biết nhìn nhau
Rồi ấm ức trách người ta..lạnh nhạt
Chiều nay buồn em ngồi nghe thu hát
Và đêm rơi...thức muộn hạt sương buồn.

Được bạn: diên vỹ
Đăng Ngày:10/15/06 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Thức Muộn"