Băng Nguyệt

Gửi Anh


Anh đi Mẹ nhớ nhắc chừng
Không biết thằng Cả đón Xuân thế nào
Vườn nhà có mấy luống rau
Mẹ trồng rồi bảo hôm nao nó về
Mẹ nấu mấy món thỏa thê
Anh mày nó thích cơm quê, gạo mùa
Bên ấy chắc thiếu cau thưa
Nó về Mẹ kiếm ai vừa Mẹ xin
Cho nó được vẹn gia đình
Là Mẹ an dạ , lo mình nó thôi
Ở thì ở thiệt xa xôi
Bữa cơm rau chát, mùng tơi khó tìm
Những hôm gió bấc tuyết chìm
Không bàn tay Mẹ đắp thêm chăn mền
Anh ơi Mẹ đến Chùa, Đền
Thấp nhang cầu phước ơn trên độ trì
Cho anh sức khỏe, tráng phi
Bớt phần cực nhọc , khổ thì mau qua
Nhìn Mẹ em thấy xót xa
Anh lo gia cảnh, phong ba một mình
Chúa Xuân đang đến rập rình
Thuơng anh thuơng Mẹ gập gình...gió sương
Bên này mấy liếp ruộng nương
Có em giúp Mẹ ngày thuờng ...trước sau
Nếu mà anh rảnh mùa sau
Nhớ về thăm, Mẹ ước ao hằng ngày
Sớm chiều tản áng mây bay
Mẹ chờ sum hiệp, nhắc hoài đó anh.

Được bạn: vdn đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Gửi Anh"