Băng Nguyệt

Giá mà ngủ giấc ngàn thu

Giá mà ngủ giấc ngàn thu
Bây giờ hết lá hết hoa
Hết duyên hết nợ hết ta hết mình
Bây giờ tan cả chữ tình
Chữ yêu theo gió bóng hình gửi mây
Bây giờ phải nói sao đây
Nguời mang tâm sự khó bày khó phân
Biển dâu một kiếp duơng trần
Vết thuơng da thịt ăn lần vào tim
Hôm nay mây trắng êm êm
Nắng hồng trên tán lá mềm ngoài kia
Ghi lòng như khắc mộ bia
Ngàn đau thù hận nghĩa tình gì nhau
Bây giờ chỉ có đớn đau
Hết nhung hết nhớ hết màu ái ân
Bây giờ chỉ ước dừng chân
Mộ phong hoang lạnh tình nhân cùng nguời.

Được bạn: ct.ly đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Giá mà ngủ giấc ngàn thu"