Băng Nguyệt

Đánh mất

Hương thoảng Ngọc lan thấm hồn ai
Đêm từng đêm dấu tiếng thở dài
Một lần sai dấu xa mộng ước
Là em đánh mất chữ- tương lai
Thành phố vẫn đông -lắm ồn ào
Quanh em yên lặng đến thế sao
Trăng ngã hướng Tây trời yêu dấu
Quê mình..về lại--một ước ao

Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Đánh mất"