Thương Hoàng

Huế Thương



Ngắt một nhành thương về chia đôi trái nhớ
Những chiếc lá vàng dang dỡ réo gọi nhau
Mùa thu ơi, em hãy về mau
Để con chim di hứng mây sầu bãng lãng

Gió chở đôi mắt em về núi Nhạn
Nên anh cứ thương nhớ đợi chờ
Anh chờ mai rừng nở ra thơ
Dỗ tiếng chuông Kim Long vang lên réo rắt

Ngày vắng em nỗi buồn cũng se sắt
Mùi hương tình chất ngất đọng vành son
Ngày vắng em con tim bỗng hao mòn
Nhịp bâng quơ suối tràn dòng châu ngọc

Anh mô biết khóc
chừ răng anh lại khóc
Như con chim nhớ thóc giọng tút tu đượm hồn
Tim thẩn thờ quên khép lời mật ngôn
Nhịp đổ dập dồn anh gọi em mấy lược

Chim về núi Nhạn chở đôi ngọc mơ ước
Liệm tím trời mây biết mấy nẻo đường tình
Anh ngồi nhớ em hạt nắng buồn lặng thinh
Rớt trên vai anh thình lình
nửa mảnh hồn đắng đót


 

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 24 tháng 9 năm 2016

Bình luận về Bài thơ "Huế Thương"