Băng Nguyệt

Chờ thương yêu tái sinh



Giữa đôi bờ tối sáng
Phôi phai dấu nhân tình
Lá nào là lá chắn?!
Ngăn thương yêu tái sinh.

Chờ một lời an vấn,
Ta mong thấy lại Mình.
Khuất tất lòng kiên nhẫn.
Rồi chạm bóng bình minh.

Nhớ nhung xin tạm lắng
Chờ thương yêu tái sinh.

NTTH.
28082016

Được bạn: Nguyệt Hạ đưa lên
vào ngày: 1 tháng 9 năm 2016

Bình luận về Bài thơ "Chờ thương yêu tái sinh"