Thiên Hùng

Thơ tự nó...

Em,
Thơ tự nó
Không buồn vui, không vương vấn
Tình cảm là do người đọc thơ thôi
Cũng như ta
Có những điều không thể nói thành lời
Nên ta mượn thơ bày giải
Nhưng lý trí và con tim lúc ấy
Nhìn vấn đề không điểm kết đồng qui
Nhất là với chữ tình ...
Lý trí luôn bảo ngủ yên đi
Con tim lại canh trường thổn thức
Để trong ta, hai vùng mơ thực
Cuống cuồng, chen lấn ... trộn vào nhau
Đến một ngày, con tim buồn
Bỏ cuộc,
âm thầm gặm nhấm thương đau
Lý trí hờn
Vào ra,
ôm tủi sầu trách móc
Nếu đã vậy, thơ chỉ còn tiếng khóc
Dĩ nhiên thôi, sao xếp được thành vần
Nhưng nếu em còn thấy bâng khuâng
Còn xúc động nhìn vầng dương chìm trên biển
Còn xao xuyến,
nghe heo may dỗ giấc lá thu vàng
Em hãy để con tim tự mình,
cùng thơ lật quyển vở sang trang ...

Thiên Hùng

Được bạn: vdn 30.9.08 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Thơ tự nó..."