Hồng Sang

Nhạt Nắng Quê Xưa (1)


Tôi  là  con  bé  nhà  quê.
Lên  trên  thành  thị  không  về  đã  lâu.
Nhớ  hoài  mấy  góc  trâm  bầu.
Những  chiều  nhạt  nắng  giăng  câu  đặt  lờ.
 
Tôi  đi  bỏ  lại  tuổi  thơ.
Bỏ  luôn  cái  tuổi  mộng  mơ  học  trò.
Bến  xưa  đã  vắng  con  đò.
Trường  làng  lại  thiếu  một  trò  tên  Sang.
 
Saigon  đèn  điện  sáng  choang.
Nhưng  không  quên  ánh  trăng  vàng  dưới  quê.
Đêm  đêm  Bà  Ngoại  nằm  kề.
Kể  chuyện  cổ  tích  say  mê  giấc  nồng.
 
Thế  rồi  một  buổi  Chiều  Đông.
Khói  lửa  mù  mịt  cánh  đồng  quê  tôi.
Ra  đi  lòng  những  bồi  hồi.
Ngoại  tôi  ở  lại  ngậm  ngùi  bên  sông.
 
Nhìn  con  nước  lớn  nước  ròng.
Nhìn  con  đò  nhỏ  chờ  mong  cháu  về.
Nắng  chiều  loang  cuối  bờ  đê.
Ngoại  ơi !  cháu  Ngoại  chưa  về  được  đâu.
 
Xa  rồi  mấy  góc  trâm  bầu.
Xa  rồi  bến  vắng  giăng  câu  đặt  lờ.
Xa  luôn  cái  tuổi  ngây  thơ.
Nhưng  hình  bóng  Ngoại  khó  mờ  trong  tim...
 
Hồng Sang

Được bạn: vdn 15.6.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Nhạt Nắng Quê Xưa (1)"