Thanh Trắc Nguyễn Văn

Tiên nữ về trời

Trách ta sao quá vô tình
Bao năm tiên ở với mình không hay
Xuôi thuyền đi khắp đông tây
Tìm bao hư ảo để nay ngỡ ngàng .
Mải mơ bóng nguyệt lầu vàng
Tỉnh ra thì đã lỡ làng còn đâu
Uổng câu tát biển mò châu
Sợi tơ bỏ lạnh rơi sầu đáy sông .
Bao năm kinh sử nằm lòng
Sao không nhớ hiểu cành hồng ai trao ?
Mắt tường biển rộng trời cao
Lại không nhìn thấy nụ đào trên cây !
Để giờ gió lạnh chân mây
Nàng tiên nữ ấy đã bay về trời
Sông xưa bên lở bên bồi
Bao nhiêu mộng cũ tan rồi em ơi !
(Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

Thanh Trắc Nguyễn Văn

Được bạn: NHDT 24/03/2007- cobeankemchuoi đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Tiên nữ về trời"