Băng Nguyệt

Em nhớ người dưng


Em nép vào thơ với đêm trường
Con tim khao khát một tình thương
Của ngày xưa ấy ko còn nữa
Từ một lần đau --buốt tận xương
 
Em hái làm chi trái tình yêu
Ngọt ngào chẳng thấy..đắng cay nhiều
Trăm năm ngưòi khác đà nhận sạch
Bỏ sót lại em chiếc bóng xiêu
 
Thương từng hoa tím rụng trong chiều
Người ấy giờ đâu...hỡi người yêu?!
Đêm nay em viết dòng thi nhớ
Cho sầu lần nữa với tình yêu!


 

Được bạn: HB 07.03.2007 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Em nhớ người dưng"