Lã Thế Phong

Mẹ & Rau Càng Cua

Mấy dạo nay về thăm quê xưa,
Càng cua xanh ngát rậm bờ dừa,
Chen chân giữa đám rau dền dại,
Nương náo chờ tin đã bao mùa.
Nhớ ngày nào Mẹ nâng niu hái,
Đậu rang bóp giấm, bữa đơn sơ,
Thương sao! hương vị quê nhà ấy,
Theo gót viễn du đã mịt mờ.
Hỏi nàng cá chép nằm đớp bóng,
Tuổi thơ tôi đó đã đi đâu,
Để anh dòng dọc* buồn đan võng,
Treo nỗi thương sầu trên nhánh cau.
Nhìn Mẹ tuổi sang mùa sung chín,
Cầm rổ lần mò bên mé ao,
Càng cua năm cũ xanh từng liếp,
Tóc Mẹ hoa râm tự thuở nào?
Mẹ ơi! lần này ta gặp mặt,
Mai nọ có còn nhìn thấy không,
Giá như thoát nợ đời cơm áo,
Đâu để mẹ đưa, lệ rưng tròng.

(Cảm tác khi đọc bài thơ Trở Về & Tang Mẹ của bạn Ngô Thiên Tú, thành kính phân ưu).

Lã Thế Phong
Oct. 15 / 06
*chim dòng dọc na ná như chim se sẻ.

Được bạn: vdn đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011

Bình luận về Bài thơ "Mẹ & Rau Càng Cua"