Đọc thơ sao thấy não nề Lời như ai oán tái tê lòng người. Dẫu sao việc cũng đã rồi Có ai tránh được cuộc đời trái ngang. Hên thì sông nước mênh mang Thuyền xuôi, thuyền ngược rộn ràng cánh chim. Chỉ buồn số phận của em Lời nào nói hết nỗi niềm đắng cay. Trời tuôn mưa mãi cả ngày Âm thầm gạt giọt lệ này xót xa. Con thơ giờ bỗng thiếu cha Đơn côi một bóng mái nhà cô liêu. Lạnh lùng căn gác đìu hiu Hỏi tìm đâu nữa dáng chiều ngày xưa. Lá vàng rơi xuống gió đưa Thôi đừng nghĩ nữa như chưa có sầu Lời thơ thấm đẩm nỗi đau Ngày mai quên hết ngẩng đầu mà đi. Bình minh vẫn đẹp sợ gì Hoa thơm vẫn nở có khi nào ngừng. Tiếng chim ca hót vang lừng Chôn vùi quá khứ đón mừng xuân sang.