Xa mấy năm bây giờ gặp lại anh Tóc nhuốm bạc nửa mái đầu rồi đấy Anh lại bảo nhìn tôi trông vẫn vậy Nét lạnh lùng còn..hấp dẫn như xưa
Vâng,thật ra anh khen thế là thừa Tôi vốn đẹp..ngây thơ mà anh ạ Vì ngược xuôi theo dòng đời vất vả Chẳng vô tình khó sống lắm anh ơi!..
Khi nắm chặt tay cùng cất tiếng cười Anh bỗng dúi vào tay tôi tờ giấy Nó gấp tư mà sao..dơ biết mấy Mở ra xem “Thơ gửi bạn” ngày nào Hơi nghẹn lời trầm giọng đến nao nao “Nếu như..sẽ..” vân vân..ôi,đủ chuyện Tôi im lặng ngồi nghe cầu cả tiếng Để anh vơi bớt uẩn khuất trong lòng…
Bạn tôi ơi!cuộc cờ vẫn chưa xong Tôi cảm được dường như anh chán nản Gần hai năm tủi buồn giăng ngày tháng Đã làm anh chùn ý chí đi chăng? Nhớ khi xưa anh nói với tôi rằng “Còn một chốt vẫn làm nên lịch sử” Thì anh ơi,việc gì anh nản chứ Vẫn còn tôi!hơn quân chốt không anh?
Ta lại cùng nhau cất bước song hành Gạt dư luận qua bên thây kệ họ Đừng bận tâm lời xì xào to nhỏ Làm lại từ đầu thì có sao đâu!