Váy Tơ Vàng

Váy Tơ Vàng

Lượt đọc: 51580 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Những năm cuối thời nhà Thừa, thiên hạ đại loạn, quần hùng trỗi dậy, chiến tranh kéo dài hơn mười năm.

Huynh đệ Chử gia ở Việt Châu khởi nghĩa vũ trang, dựa vào của cải hùng hậu của gia tộc và người con nuôi dũng mãnh thiện chiến của Chử gia là Vệ Mâu, suốt dọc đường đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Nhưng thời loạn sinh anh hùng, quân Việt Châu không thể một mình thống trị một phương. Sau mười năm chiến tranh, đại lục đã tan hoang, dân chúng lầm than, sau khi các phe phái cử sứ giả đàm phán và đạt được thỏa thuận ngừng chiến, chia đất mà trị, nghỉ ngơi dưỡng sức.

Quân Việt Châu chọn thành Phụng Kinh, kinh đô cũ của triều Thừa ở phía Bắc.

Nhưng giặc ngoại xâm tạm dừng, nội loạn lại nổi lên.

Ba huynh đệ Chử gia xảy ra tranh chấp trong việc chọn người bước lên ngai vàng. Chử lão đại tự nhận mình là trưởng tử theo lý nên đăng cơ, Chử lão tam thì cảm thấy bản thân văn võ song toàn, thích hợp xưng đế trong thời loạn hơn người huynh trưởng mạnh văn yếu võ. Mấy huynh đệ ai cũng không chịu nhượng bộ, chỉ có thể dùng sức mạnh quân sự để nói chuyện, lần đầu tiên quân Chử gia khiến người khắp đại lục nghe tiếng đã sợ mất mật xảy ra cuộc chiến nội bộ quy mô lớn.

Vệ Mâu được Chử gia nhận nuôi, trong thời chiến đã lập được công hiển hách, rất được lòng quân, qua nhiều tháng ngày tích lũy ông ấy đã có được một đội quân thân tín hùng mạnh. Nhưng ông ấy không có ý với ngai vàng, cũng bởi vậy mà trở thành một miếng bánh ngọt trong cuộc tranh giành nội bộ này. Vì muốn có được sự trợ giúp từ ông ấy mà ba huynh đệ Chử gia dùng đủ mọi thủ đoạn để kéo người về phe mình.

Ban đầu thì bọn họ dùng bài tình cảm hoặc dùng lợi ích để dụ dỗ, nhưng sau khi ông ấy lựa chọn ủng hộ con trai trưởng Chử gia thì lớp vỏ ngoài khách khí lấy lòng đầy giả tạo cũng không còn nữa.

Không lôi kéo được, tất nhiên sẽ phải xé nát mặt nhau.

Chử lão nhị, Chử lão tam được ăn cả ngã về không, bắt cóc trưởng tẩu để uy hiếp, nhưng không ngờ tính tình trưởng tẩu cương trực, thấy phu quân mình có ý lùi bước, bà đã nhảy từ trên tường thành xuống.

Phụ mẫu của ba huynh đệ Chử gia mất sớm, mặc dù tính tình trưởng tẩu không tốt nhưng lại coi bọn họ như đệ đệ ruột thịt mà hết lòng chăm sóc. Có điều cái chết của trưởng tẩu cũng không khiến hai huynh đệ kia áy náy, ngược lại khiến bọn họ giết người càng điên cuồng hơn, thậm chí còn muốn bắt nữ nhi của Vệ Mâu là Vệ Như Sương làm con tin, ép Vệ Mâu phản bội Chử lão đại.

Lúc đó Vệ Như Sương vừa sinh một bé gái, sau khi nhận được thư khẩn cấp của phụ thân, đã cùng phu quân của mình là Cố Lan Đình rời khỏi Cố gia ngay trong đêm, chạy về phía Phụng Kinh dưới sự bảo vệ của thân tín. Bởi vì có vô số kẻ truy đuổi, dọc đường hai phu thê gặp nhiều trắc trở, mười ngày sau bị vây chặn ở chùa Hương Sơn bên ngoài thành Phụng Kinh năm trăm mét.

Vệ Như Sương sợ nữ nhi chưa đầy một tháng tuổi bị thương, nên đã giấu cô bé dưới Phật đường, còn mình và phu quân thì ôm tã lót trống không rơi vào tay hai huynh đệ Chử gia.

Mà Vệ Mâu đã sớm có cách đối phó, sắp xếp người mai phục dưới chùa Hương Sơn từ trước, thành công bắt được hai huynh đệ Chử gia, cứu phu thê Vệ Như Sương ra. Nhưng khi Vệ Mâu và con rể quay về chùa Hương Sơn đón cháu gái thì dưới Phật đường đã trống rỗng.

Cố Lan Đình xuất thân từ gia đình có truyền thống nho giáo lâu đời, là một trong những loại người vô dụng nhất trong thời loạn lạc. Dọc đường chạy trốn đã khiến y mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, cộng thêm việc bị thương vì bảo vệ Vệ Như Sương ở dưới chùa Hương Sơn, lại trải qua cú sốc tinh thần này, lúc đó đã lập tức hôn mê bất tỉnh.

Vệ Như Sương còn chưa ra tháng, sau khi biết việc này cũng cực kỳ bi thương, hai phu thê cùng triền miên giường bệnh, đều để lại mầm bệnh.

Trận nội đấu của quân Việt Chu cũng theo đó mà kết thúc.

Trưởng tử của Chử gia là Chử Việt đăng cơ, thành lập Bắc Lãng, niên hiệu Thịnh An.

Cùng lúc đó, Nam Hào, Đông Nhữ, Tây Vu lần lượt thành lập, cùng Bắc Lãng tạo thành thế chân vạc, những nước nhỏ còn lại đều thành nước phụ thuộc.

Năm Thịnh An thứ nhất, Thiên tử Bắc Lãng cảm nhớ công lao của Vệ Mâu, không để ý tới sự phản đối của thần tử, kiên quyết phong Vệ Mâu làm Lãng Vương, ý muốn cùng chia sẻ giang sơn với Vệ Mâu, đồng thời sắc phong nữ nhi của ông ấy là Vệ Như Sương làm Quận chúa Thịnh An, ban niên hiệu làm phong hào, xem như một loại đền bù cho việc Vệ Như Sương mất đi nữ nhi chưa đầy một tháng tuổi.

Đến tận đây, thiên hạ mới bắt đầu yên bình.

Trọng Sinh, Cổ Đại, Khác, Sủng
allin.vn
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tô