Ulysses Moore Tập 1 - Cánh Cửa Thời Gian

Lượt đọc: 1124 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
- thuyền trưởng nhỏ.

Thực ra Jason chỉ ở cách chị có vài bước. Nhưng cứ như thể cậu đang cách cả nghìn năm ánh sáng vậy. Cậu nghe thấy cuộc tranh luận giữa chị gái và Rick, và cậu không đồng tình với họ. Jason chắc chắn là mình đã đi đúng đường. Cậu chưa từng nghi ngờ điều đó, kể cả lúc cậu bò qua cái lối đi hẹp, và thậm chí lúc này đây, khi một hố vực ngăn bước cả bọn tiến lên.

Dò dẫm tìm đường, Jason cũng đã tới miệng hố. Mũi giày của cậu trượt ra khoảng không, khiến cậu cảm thấy choáng váng. Không khí lạnh giá từ phía dưới thổi lên sượt qua da cậu như một cái vuốt ve lạnh lẽo, mang đầy hương vị của biển cả.

"Vực thẳm..." Jason nghĩ tới từ đáng sợ đó, gợi đến một cái vực không đáy, tối tăm và khổng lồ. Một hố sâu không đáy.

Không đáy ư? Thực ra, cậu không chắc là có đúng như vậy không. Mấy đứa đã đánh mất nguồn sáng duy nhất trước cả khi nhận ra trước mặt chúng đường còn bao xa.

Giá mà không có cơn gió chết tiệt ấy, giá mà chúng có một nguồn sáng khác ngoài ánh sáng của những cây nến đó...

Một nguồn sáng khác.

Nhưng có rồi mà! Chúng đã có rồi mà!

Bàn tay Jason nắm chặt chiếc hộp gỗ trong túi quần. Chiếc hộp đầy những viên đất nhỏ. Cậu đột nhiên nhớ ra:

Trong bóng tối của hang

Có thể dùng đất-đèn

Để thắp sáng chiến hạm...

Cậu khẽ rút cái hộp ra khỏi túi quần rồi mở nó ra. Vài viên đất sét lăn qua tay cậu rồi rơi xuống khoảng không.

Một, hai, ba...

Chúng nảy lên nhiều lần sau khi đập vào thứ gì đó, rồi vỡ ra, và từng mẩu nhỏ lại tiếp tục rơi.

Jason nghe thấy tiếng Julia gọi từ phía sau. Nhưng, bị hút theo tiếng va đập không ngừng, cậu giả điếc trước tiếng gọi của chị.

Jason ném thêm một viên nữa.

Một khoảng im lặng, bụp bụp bụp... và sau đó lại im lặng.

Không thể nào là một vực thẳm được. Những viên đất đập nảy lên các tảng đá của bức tường đối diện có vẻ không cách xa lắm so với chỗ cậu đang đứng.

Cậu ném một viên khác đi xa hơn một chút.

Một khoảng im lặng, bụp bụp bụp... và lại im lặng. Cú ném thứ ba, lại xa hơn chút nữa.

Bụp.

Viên đất sét dừng lại không rơi tiếp nữa. Nó dừng ở phía bên kia.

Vậy thì đó không phải là vực thẳm: chỉ là một cái hố thôi. Cái hố chia cắt đường hầm này làm đôi, nhưng chỉ rộng chưa đầy... một mét.

Có lẽ không đến.

Trong phút chốc, Jason tin là mình đã nhìn thấy một ánh sáng nhỏ, một chấm nhỏ lóe lên ở đúng chỗ mà cậu ném viên đất sét cuối cùng.

Một tín hiệu, ánh sáng lóe lên và tắt ngay trong tích tắc. "Sao có thể như vậy được chứ?" Cậu tự hỏi.

"Jason! Jason!" Julia gào lên từ phía sau. Cả nghìn năm ánh sáng phía sau cậu.

Jason hít vào thật sâu, cậu thả cái hộp đựng những viên đất sét xuống. Và cậu nhảy.

Đó là một cú nhảy vào khoảng không, vào vô định, vào huyền bí. Một cú tăng tốc.

Cơ thể cậu bay lên trong bóng tối, trong khi, phía dưới cậu, hàng trăm viên đất-đèn vẫn đang rơi xuống bên dưới và bị bóng tối nuốt chửng.

Jason nhảy bởi cậu chắc chắn đó là việc làm đúng đắn nhất: bởi cái hố mà cậu nhảy qua là lối duy nhất dẫn xuống dưới. Cậu nhảy vì con người ta cần phải có dũng khí nhảy qua, chỉ thế thôi: không cần bất cứ một sự đảm bảo nào khác, ngoài sự đảm bảo điều bạn đang làm là đúng đắn.

Cậu nhảy, bởi cậu đã quyết và trong cậu khi ấy có đôi chút điên rồ.

Người ta không thể chọn có làm anh hùng hay không. Người ta là anh hùng, hoặc là không. Jason đã tiếp đất theo cách không ngờ tới nhất.

Xuống một tảng đá vững chắc. Cậu đã sang được tới bờ bên kia.

Như cả trăm năm đã trôi qua, cuối cùng thì cậu cũng có thể thở phào.

Rick và Julia nghe thấy tiếng bật nảy của những viên đất, nhưng, trong bóng tối, cả hai không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Và chúng cũng sửng sốt khi nghe thấy tiếng cười của Jason.

"Mọi người ơi! Cái này... nó nhỏ lắm!" Cậu la lên. "Đó... đó là cái vực bé nhất từng có luôn ấy!"

"Jason?"

"Em đã nhảy qua rồi! Và chỉ là... là chuyện vặt thôi! Nó thậm chí còn không rộng đến một mét. Chỉ cần đi đến bên miệng hố và... sải dài bước chân ra thôi! Rick? Julia? Hai người nghe thấy mình nói chứ?"

"Em nói đã nhảy qua rồi sao? Em nói linh tinh chuyện gì vậy?" Julia hét lên.

"Trước khi làm việc đó, em đã thử nghiệm với những viên đất sét trong cái hộp. Em ném chúng vào khoảng không để xem chúng có nảy lên không và... em nghe thấy chúng nảy lên liên tục. Thế nên em nghĩ miệng hố chắc cũng không lớn lắm. Và thế là..."

"Em đúng là bị mất trí rồi!"

Jason không đáp lại. Không dễ gì giải thích lối tư duy của cậu, cũng như cảm giác kỳ lạ mà cậu có ngay trước khi nhảy. Và thậm chí ngay cả lý do vì sao cậu thả cái hộp với những viên đất sét còn lại xuống cái vực đó nữa.

"Em đã làm thế đấy. Xin lỗi."

"Xin lỗi ư! Còn gì nữa đây? Chị... Chị... Mẹ mà về, chị sẽ..."

Rick cố gắng xoa dịu Julia. Rồi cậu đi đến bên miệng hố và hỏi Jason xem luồng khí phía bên đó có mạnh như bên này không.

"Không. Mình thấy là nó đỡ hơn đấy." Jason trả lời. "Tuyệt."

Rick lấy đà, nhảy sang ngay bên cạnh Jason. Và sau một vài nỗ lực, cậu đã thắp sáng lại được hai ngọn nến. Vừa đủ để tất cả nhìn thấy mặt nhau: Jason và Rick ở một bên, Julia ở phía bên kia.

"Nhìn này!" Jason thốt lên đồng thời chỉ xuống dưới chân chúng.

Quả thực, cái "vực" chỉ rộng hơn miệng một cái cống chút xíu: vẫn còn có thể nhìn thấy, trên đá, dấu tích của một vài cái bản lề hoen gỉ cũ kỹ.

"Ngày xưa ở đây chắc là có một cái nắp... một cái lưới sắt..." Rick nói.

Jason chìa một tay cho Julia. Cô bé, làm ngơ trước sự giúp đỡ, nhảy vọt qua hố mà không nhìn xuống phía dưới.

"Nào, chúng ta đi thôi." Cậu nói, thắp thêm một cây nến rồi dẫn đầu cả bọn tiến lên. "Chúng ta tiến lên xem sao đã."

Chúng yên lặng đi tiếp được khoảng vài phút thì con đường lại đột ngột bị ngắt quãng. "Lại dừng nữa rồi!" Julia bực mình thốt lên.

Jason và Rick theo cô bé đến một căn phòng trống trơn khoét vào trong vách đá và có vẻ như không có lối ra nào khác. Mặt sàn của hang được tạo thành từ những phiến đá vuông vức giống những phiến đá trong căn phòng tròn nơi chúng mới đi ra khỏi lúc trước, nhưng những phiến đá ở đây bé hơn nhiều. Trên trần, một đường gân dày bằng đá chạy ngang, nhìn như trần của một giáo đường kiến trúc Gô-tích.

"Mình nghĩ đến đây là hết rồi." Julia nói trong khi nhìn quanh.

Như thể đã quen với việc phải làm gì lúc này, cả ba đứa trẻ bắt đầu săm soi các bức tường, mặt sàn và trần của căn phòng bằng cách rọi nến vào khắp các ngóc ngách. Rất thận trọng, chúng cố thu thập từng chi tiết nhỏ nhất: người xây nên căn phòng này cũng có thể đang đặt chúng vào một thử thách mới.

"Ôi, không!" Julia thốt lên, phật ý thấy rõ vì chẳng phát hiện được gì. "Lần này, mình chẳng từ bỏ nữa đâu!"

Cô bé đứng giữa phòng quan sát thật chăm chú.

"Không có bất cứ lối ra nào." Rick vừa lẩm bẩm vừa sờ vào những bức tường uốn cong. Những vách đá này bám vào đường gân giống như mạn thuyền bám vào sống thuyền vậy.

Càng nghĩ tới sự giống nhau đó, Rick càng có cảm giác là mình đang ở trong thân của một con tàu bị lật úp. Cậu nhớ đến những ngày, trên bãi biển, cũng thường trốn dưới những con thuyền được kéo lên bờ để hong khô.

"Mình có cảm giác đang ở trong một chiếc thuyền bị lật úp." Cậu nói, và giải thích cho hai chị em sinh đôi cái "sống thuyền" ở trên trần và hình dáng thon dài của căn phòng.

"Nếu thế thì làm sao để thoát ra khỏi đây bây giờ?" Jason hỏi.

"Có hai cách,"Rick tươi cười nói, "hoặc là chạy, khi chủ nhân của nó phát hiện ra, hoặc là... nâng mạn thuyền lên và trườn ra..."

Bọn trẻ đi đến gần phía rìa căn phòng và lần sờ từng xăng-ti-mét chỗ giao cắt giữa mặt sàn và các bức tường.

"Đá... đá... đá... toàn đá là đá..." Julia giương cây nến của mình lên.

"Một... hai... ba... bốn..." Cô bắt đầu đếm.

Jason và Rick đã đi hết một vòng quanh căn phòng, hai cậu nhóc bắt đầu chán nản. Xung quanh đây chỉ có đá: rắn chắc và không thể xuyên qua được.

BỊCH! Có vật nặng gì đó rơi xuống mặt đá.

Jason và Rick quay lại nhìn Julia, đang ngồi xổm ở giữa căn phòng. Dưới chân cô bé, thứ gì đó lại kêu BỊCH!

Sau đó BI...BI...BI...BỊCH!

"Mình nghĩ là tìm thấy rồi." Cô bé nói, vẻ mãn nguyện.

« Lùi
Tiến »