Giang Nguyên đã chính thức trở thành thành viên Viện ủy hội, thế nên hắn cũng phải đứng đắn, nghiêm chỉnh lên, không thể tùy ý như trước nữa.
Ở phía Đan dược bộ hắn cũng có một phòng làm việc cho phó chủ nhiệm, chẳng qua từ khi hắn có chức danh này cũng chưa đi qua mấy lần, hơn nữa ngay cả một thư ký chính thức cũng chưa từng gặp.
Chẳng qua lúc này bất đồng rồi. Tuy rằng Giang Nguyên không quan tâm lắm tới việc bố trí bên ngoài nhưng thành viên Viện ủy hội cũng đúng là thành viên Viện ủy hội, cái gì đáng có cũng phải có. Bên trong khu nhà lớn của Viện ủy hội có không ít phòng, chẳng qua bởi các vị thành viên Viện ủy hội cũng kiêm nhiều chức vụ khác nhau, cho nên trong khu nhà của Viện ủy hội trừ mọi người đều có phòng nghỉ ngơi ra, thật ra cũng không bố trí phòng làm việc nghiêm chỉnh cho mọi người. Trên cơ bản phòng làm việc của mọi người đều bố trí tại nơi bọn họ phụ trách.
Cho nên phòng làm việc Viện ủy hội cử một vị bộ trưởng tới, tiến hành bố trí cho Giang Nguyên tại Đan dược bộ, bên Đan dược bộ cũng đã sớm có chuẩn bị, điều chỉnh hẳn cho hắn một gian phòng làm việc mới, đồng thời dưới sự chỉ huy của vị bộ trưởng kia, vị thành viên Viện ủy hội mới lên Giang Nguyên còn được thay đổi hoàn toàn nội thất gian phòng này.
Phòng làm việc của lãnh đạo Viện ủy hội cũng có quy định, không lớn nhưng tuyệt đối không thể nhỏ, là một phòng có ba gian. Gian ngoài là nơi ngồi cửa thư ký, gian trong là phòng làm việc của lãnh đạo. Còn gian trong cùng là gian có đầy đủ công năng để nghỉ ngơi.
Có phòng làm việc nghiêm chỉnh rồi, hơn nữa hiện tại đã gánh vác trách nhiệm, hiển nhiên không thể thiếu thư ký được.
- bộ trưởng Giang... Ba vị này đều là những người có khả năng đắc lực tại phòng làm việc Viện ủy hội, do bản thân viện trưởng chọn. Tài liệu của ba người bọn họ ở đây... Nếu hợp ý, ngài có thể lựa chọn một vị... Nếu không hợp ý, tôi sẽ sắp xếp mấy vị khác cho ngài!
Đối với vị thành viên mới lên của Viện ủy hội này, người phụ trách phòng làm việc Viện ủy hội cũng không dám khinh thường chút nào. Không nói tới tiền độ của vị thành viên Viện ủy hội này xa tới đâu, nhưng từ việc viện trưởng tự mình chọn ba vị thư ký cho hắn chọn là biết, dù hắn là thành viên mới nhưng vị trí tại Viện ủy hội hùng mạnh tới đâu.
Là người phụ trách trực tiếp của Viện ủy hội với viện trưởng, có thể không cần quan tâm tới thành viên Viện ủy hội bình thường, nhưng không dám bỏ qua thái độ của viện trưởng. Người có thể khiến viện trưởng chú ý như vậy, gã tuyệt đối không dám coi thường.
Vốn chuyện như vậy cũng không cần phải một vị phó bộ trưởng tới làm. Nhưng gã lại vẫn vội vàng tới đây sắp xếp, sợ vị ủy viên mới này sẽ không hài lòng.
Nhìn ba người có vẻ cung kính đứng trước mặt mình, Giang Nguyên ngẩng đầu nhìn qua, sau đó liền nhận tập tài liệu của vị phó bộ trưởng kia đưa, đọc chi tiết một chút.
Việc lựa chọn thư ký cũng không phải chuyện chọn tùy ý. Tuy rằng tự viện trưởng đề nghị nhưng dù sao cũng phải do mình tự chọn, hơn nữa còn phải phù hợp với tác phong làm việc của mình mới được.
Mà ba vị thư ký chờ tuyển chọn lúc này đang đứng trước mặt Giang Nguyên, trong lòng cũng đều thoáng hồi họp. Có thể được viện trưởng tự chọn lựa đưa tới đây, trong lòng bọn họ vốn cũng hơi đắc ý. Dù sao thì Thiên bệnh viện là nơi cấp bậc rất nghiêm, nếu muốn đạt được càng nhiều tài nguyên, nhanh chóng thăng cấp thì theo đuổi một đại nhân vật tuyệt đối là một con đường tắt để tiến giai.
Vị trước mắt này là thành viên Viện ủy hội trẻ tuổi nhất trong lịch sử, vừa là Đỉnh chủ cứu thế lừng danh. Ngắn ngủi ba năm đã nhảy tới cao tầng Viện ủy hội như vậy, đây tuyệt đối là một miếng bánh ngọt trong mắt mọi người. Nếu có thể đi theo vị này, chỉ cần đối phương vừa ý, như vậy sau này tuyệt đối không cần lo lắng tới các loại đan dược tu luyện, các loại tích phân nữa rồi...
Lại còn có thể đi theo học tập đối phương, đồng thời mỗi lúc có thể hỏi han các vấn đề về học thuật và nội khí, ai chẳng muốn có một vị sư phụ như vậy.
Là một thanh niên không có bối cảnh đặc thù gì tại Thiên Y viện, đây tuyệt đối là cơ hội không ai muốn mất.
Cho nên khi vị thành viên Viện ủy hội mới này bắt đầu xem tài liệu, trong lòng bọn họ cũng hồi hộp hẳn lên, âm thầm cầu mong mình có thể được chọn.
Liếc qua tư liệu của ba người xong, Giang Nguyên liền không nén nổi thầm sinh cảm khái. Lý lịch của ba người được chọn này cũng tương đối không tầm thường, phải làm thư ký cho hắn kể cũng hơi phí tài. Điều này khiến hắn cũng hơi do dự khó lựa chọn.
Nếu chỉ nhìn lý lịch thì có vẻ không chênh lệch lớn. Như vậy thì xem nữa cũng không có ý nghĩa. Tiện tay bỏ tập tư liệu xuống, Giang Nguyên liền cười, nhìn ba người trước mắt, nói:
- Được rồi... Nếu viện trưởng đã đề cử cho tôi, hiển nhiên mấy người đều có năng lực chứ không còn nghi ngờ gì nữa... Điều này khiến tôi cũng hơi khó lựa chọn.
- Như vậy đi... Ba vị tự giới thiệu với tôi một chút...
Nghe thấy Giang Nguyên nói vậy, ba người khẽ liếc nhau một cái. Một thanh niên tuấn tú đứng bên trái tự tin mỉm cười gật đầu, tiến lên nửa bước, cung kính nói:
- bộ trưởng Giang... Tôi tên là Từ Lỗi, hiện ba mươi tuổi, y sĩ cấp ba...
Chẳng qua vừa mới nói lời này, trán Từ Lỗi liền bắt đầu đổ mồ hôi, thậm chí tiếng nói cũng đã hơi lắp bắp...
Lúc này trong lòng hai người bên cạnh đều hồ nghi, chẳng qua cũng không dám hỏi, chỉ len lén nhìn bộ trưởng Giang phía trước một chút, lại phát hiện ra lúc này đối phương đang cười thản nhiên nhàn nhạt, chỉ nhẹ nhàng nhìn chăm chú vào Từ Lỗi đang nói chuyện, ánh mắt dường như thoáng chăm chú hơn một chút.
Trong lòng hai người tràn đầy hồ nghi, mà vị phó bộ trưởng phòng công tác Viện ủy hội bên cạnh cũng toát mồ hôi hột. Là phó chủ nhiệm, đương nhiên gã có kiến thức rộng rãi, dù đứng một bên không cảm thấy có bất cứ điều gì khác thường nhưng vẫn có thể đoán ra từ cử động của Giang Nguyên, biết tại sao khi Từ Lỗi tự giới thiệu lại xuất hiện tình huống khác thường như vậy.
- Tinh thần lực thật mạnh mẽ... Không hổ là cao thủ Thiên vị trẻ nhất trong viện... Chỉ đơn giản uy áp tinh thần thể hiện ra rất thoải mái, có thể thi triển tới mức này đã hoàn toàn không phải tiên sinh bình thường ngoại viện sánh nổi rồi...
Nhớ tới tiên sinh ngoại viện, đột nhiên trong lòng vị bộ trưởng này âm thầm lắc đầu:
- Không... Cho dù là mấy vị nọ, sợ rằng có khó có cách nào sánh nổi với vị này... Chỉ sợ phải là mấy vị đứng đầu kia mới có thể so nổi...
Người bên cạnh chỉ có thể đoán đại khái một chút trải nghiệm mà vị Từ Lỗi kia đang trải qua, nhưng bản thân Từ Lỗi lúc này lại rất rõ ràng. Vốn gã đã điều chỉnh trạng thái bản thân tốt nhất, dựa vào cách thức tự tin để giới thiệu mình với vị thành viên mới của Viện ủy hội này, hy vọng được đối phương coi trọng.
Nhưng gã còn chưa nói được mấy câu, liền cảm nhận được ánh mắt như cười như không của đối phương đột nhiên bùng lên một luồng áp lực áp bách tới tận tâm thần người khác.
Dưới luồng áp lực này, Từ Lỗi chỉ cảm thấy mình bị đối phương nhìn thấu hoàn toàn, bất cứ ý niệm gì ở sâu nhất trong nội tâm mình đều không thể chạy thoát khỏi ánh mắt của đối phương, giống như toàn thân trần như nhộng đứng trước mặt đối phương vậy.
Chẳng qua Từ Lỗi cũng hiểu rõ, đây không phải là ảo giác mà là thủ đoạn đối phương dùng để kiểm tra mình. Nếu có thể vượt qua được, như vậy mình rất có khả năng được người ta chọn.
Cho nên giờ gã cũng chỉ có thể cắn răng, mạnh mẽ chống cự, lắp bắp giới thiệu bản thân...
Chờ tới khi Từ Lỗi vất vả lắp bắp giới thiệu xong, lúc đó gã mới cảm thấy loại áp lực kinh khủng trong ánh mắt của đối phương mang lại cho mình biến mất trong nháy mắt. Giờ phút đó gã mới có thể âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thoáng trấn tĩnh trái tim hỗn loạn, lại cung kính cúi đầu chào Giang Nguyên, sau đó thoáng lui về phía sau vài bước.
Cảm nhận được bước chân run nhẹ của đồng đội mình, cô gái có vóc người yểu điệu đứng chính giữa cũng âm thầm hít sâu một hơi, lúc này lại tiến lên nửa bước, bắt đầu giới thiệu bản thân.
Cô hiểu rõ vừa rồi chắc Từ Lỗi đã phải tiếp nhận một loại thử thách gì đó, cho nên hiện tại tới phiên cô...
Vừa tiến lên nửa bước, lấy lại bình tĩnh, điều chỉnh tâm trạng tới tốt nhất, sau đó bắt đầu cất giọng nói hai câu, đột nhiên cô cảm nhận được thử thách mà mình vẫn tò mò không thôi là thế nào. Đồng thời cô cũng hiểu ra, tại sao vừa rồi biểu hiện của Từ Lỗi lại như vậy.
Lập tức cô cũng chỉ có thể cố gắng cắn răng, mỉm cười cứng ngắc, bắt đầu giới thiệu bản thân với vị thành viên Viện ủy hội uy nghiêm vô hạn đang đứng trước mặt.
- Chào bộ trưởng Giang, tôi tên là Vu Mộc Thanh...
Chờ tới khi cô tự giới thiệu xong liền cảm thấy luồng áp lực khổng lồ kia biến mất trong nháy mắt. Lúc này cô mới thở phào một hơi, chậm rãi lui lại phía sau từng bước một.
Người cuối cùng cũng là một thanh niên chừng ba mươi tuổi, vẻ mặt chính trực, mày rậm mắt to, thoạt nhìn có vẻ thật thà. So với hai người đầu tiên, vị này thoạt nhìn cũng không xuất sắc lắm.
Lúc đứng trước mặt Giang Nguyên, gã cũng không tự nhiên như hai người đầu, vừa mới bắt đầu giới thiệu đã lắp bắp hơn hai người kia. Điều này khiến Từ Lỗi và Vu Mộc Thanh cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Xem ra tỷ lệ trúng tuyển của mình đã tăng lên vài phần rồi.
Mà vị bộ trưởng phòng công tác của Viện ủy hội bên canh lúc này nhìn người trẻ tuổi có vẻ hơi ngây ngô trước mặt, cũng âm thầm lắc đầu. Là bộ trưởng phòng công tác, hiển nhiên ông hiểu rất rõ cấp dưới của mình. Diêu Nhất Minh này mặc dù bề ngoài không xuất sắc như hai người đầu tiên nhưng làm việc ổn thỏa, mặc dù có một số phương diện không bằng Vu Mộc Thanh và Từ Lỗi nhưng lại rất có chừng mực. Nếu so sánh ba người thì ai cũng có điểm mạnh riêng.
Nhưng hiện tại nếu so ra, Diêu Nhất Minh lại tỏ ra yếu đi một bậc, thật sự đáng tiếc.
Chẳng qua còn may là tuy ban đầu dưới uy áp của Giang Nguyên, Diêu Nhất Minh nói chuyện hơi lắp bắp nhưng sau một lúc dường như hiểu rõ tình cảnh của mình, không ngờ liền hơi dừng một chút, hướng Giang Nguyên lộ nụ cười xấu hổ và xin lỗi, sau đó hít sâu một hơi, thở dài một tiếng rồi mới tiếp tục giới thiệu tiếp.
Sau khi dừng lại một chút, dần dần gã nói chuyện rõ ràng hẳn lên, dù giọng điệu vẫn không thuận như cũ nhưng cũng coi nhưng đã giới thiệu đầy đủ tình hình của bản thân.
Sau khi giới thiệu xong, Diêu Nhất Minh cười khổ một tiếng, cũng biết đúng là mình phát huy không tốt bằng Vu Mộc Thanh và Từ Lỗi, gật đầu tỏ vẻ xin lỗi Giang Nguyên xong liền cung kính lùi lại phía sau.
Bộ trưởng phòng công tác thấy ba người đã giới thiệu xong, khóe miệng Giang Nguyên cũng lộ nụ cười, giống như đã quyết định, lúc này liền tiến lên cười nói:
- bộ trưởng Giang... Thế nào? Ngài đã chọn được ai chưa?
- Ừ, là Diêu Nhất Minh phải không...
Giang Nguyên cười thản nhiên, sau đó nhìn về phía người thanh niên có vẻ ngây ngô đang lộ vẻ khiếp sợ kia, nói:
- Sau này anh sẽ là thư ký của tôi...
- Hả...
Thấy Giang Nguyên nhìn mình mỉm cười, Diêu Nhất Minh hơi ngây ra, một lúc mới khôi phục tinh thần, xác nhận đúng là mình rồi liền hưng phấn gật đầu với Giang Nguyên, nói:
- Cám ơn bộ trưởng Giang!
Mà hai người Từ Lỗi và Vu Mộc Thanh bên cạnh đều liếc nhau một cái, trong mắt cũng tràn đầy vẻ kinh hoặc, không hiểu thế nào. Rõ ràng vừa rồi hai người mình thể hiện tốt hơn nhiều, vì sao vị bộ trưởng Giang này lại chọn Diêu Nhất Minh là người phát huy không tốt nhất.
Mà hiển nhiên bộ trưởng phòng công tác cũng là người rõ ràng, chỉ thoáng ngây ra liền đại khái nghĩ ra nguyên nhân, trong lòng âm thầm thở dài một tiếng, sau đó cười nói với Diêu Nhất Minh:
- Tốt lắm. Diêu Nhất Minh, cậu ở lại chỗ bộ trưởng Giang, đi theo bộ trưởng Giang cố gắng làm việc... Tôi rất coi trọng cậu đấy!
- Vâng, chủ nhiệm... Cám ơn ngài. Tôi nhất định sẽ cố gắng!
Lúc này Diêu Nhất Minh vội nén hưng phấn trong lòng, cất tiếng cám ơn.
Trong lòng Từ Lỗi và Vu Mộc Thanh tràn ngập thất vọng theo bộ trưởng phòng công tác rời đi. Sau khi về tới nơi, rốt cục Vu Mộc Thanh không nhịn nổi hỏi thăm:
- Chủ nhiệm, tại sao bộ trưởng Giang lại chọn Diêu Nhất Minh. Rõ ràng tôi và Từ Lỗi đã phát huy rất tốt mà...
- Ha ha... Các người còn trẻ tuổi. Vị bộ trưởng Giang này rất khó lường đấy. Tuổi trẻ đã có thể bò lên vị trí này, quả nhiên là người rất giỏi giang...
Vị bộ trưởng phòng công tác cảm thán một tiếng, sau đó nhìn về phía hai người, nói:
- Vừa rồi đầu tiên Diêu Nhất Minh phát huy không tốt, nhưng trên đường gã lại can đảm dừng lại, điều chỉnh hơi thở của mình một lần rồi mới tiếp tục... Loại tâm tính này đã mạnh hơn các người một bậc rồi. Đối với vị bộ trưởng Giang còn trẻ tuổi này mà nói, hắn coi trọng là ở điểm này... Hắn còn rất trẻ, cho nên cần một người trợ thủ có tâm tính ổn định, chắc chắn như thế... Những các khác chỉ là thứ yếu, các người đã hiểu chưa?
Nghe thấy lời này, hai người giờ mới bừng tỉnh hiểu ra, lập tức đều hối hận không thôi. Sớm biết thế thì mình cũng dừng lại một chút rồi.
Công việc đã sắp xếp ổn thỏa, thành viên Viện ủy hội Thiên Y viện, Đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh, phó bộ trưởng tổ điều tra sự kiện Long Sơn, phó bộ trưởng Đan dược bộ, y sĩ Giang Nguyên cũng chính thức xuất hiện trong phòng họp của Ban giám sát, tiến hành lần ra mắt đầu tiên với thành viên Hội ủy viên điều tra sự kiện Long Sơn.
- Hai tháng rưỡi... Chuyện này không dễ dàng rồi!
Lưu Mộc Dương nhìn trần phòng họp, tiện tay thở dài, nói.
- Từ từ điều tra... Hai tháng rưỡi tuy không dài lắm nhưng nói ngắn cũng không phải ngắn!
Giang Nguyên vẫn rất bình tĩnh.
Nhìn vẻ bình thản của Giang Nguyên, Lưu Mộc Dương nâng chén trà uống một ngụm, gật đầu nói:
- Có lý. Làm xong chuyện có thể an tâm ăn Tết!
Giang Nguyên cũng đồng cảm, gật đầu đồng ý.
Chẳng qua hai người cũng không ăn ý nói tới chuyện, nếu không làm xong thì năm nay chẳng thể yên tâm ăn Tết nổi.
- Giang Nguyên, làm quen một chút, đây là Hồ Giang... bộ trưởng phòng thứ hai của Giám sát bộ...
- bộ trưởng Giang, chào ngài...
Hồ Giang đối diện cười cười với Giang Nguyên.
Hồ Giang là một người trung niên mặt lạnh lùng, chừng bốn mươi tuổi, thoạt nhìn rất không bắt mắt. Nhưng Giang Nguyên lại hiểu rõ, dưới trướng Ban giám sát có sáu phòng, phụ trách giám sát trong ngoài Thiên Y viện. Mà phòng thứ hai có số người ít nhất, lại là phòng có thực lực cực mạnh. Lúc này thành viên Hội ủy viên điều tra sự kiện Long Sơn, ngoài hắn và Lưu Mộc Dương ra, Hồ Giang là người có địa vị cao nhất, hơn nữa phụ trách hành động điều tra cụ thể.
Đối mặt với vị này, Giang Nguyên cũng tương đối khách sáo, cười gật đầu nói:
- Chào bộ trưởng Hồ... Lần này cần ông phải vất vả nhiều đấy!
- Đây là việc thuộc hạ hẳn nên làm...
- Vị này là phó bộ trưởng La Dương Sinh của phòng thứ hai...
Thoáng giới thiệu một chút xong, Lưu Mộc Dương liền đi vào chuyện chính, trầm giọng nói tiếp:
- Về hành động điều tra lần này, tất cả mọi người đều đã xem qua tài liệu chi tiết rồi...
- Chuyện đã hơn hai mươi năm, muốn điều tra lại, có thể nói là tương đối khó khăn. Nhưng cho dù là thế nào... Lúc này chúng ta có quyền hạn cao nhất Viện ủy hội, đồng thời cũng có tôi và bộ trưởng Giang. Như vậy lần điều tra này phải thật chi tiết, đi thật sâu, cuối cùng đưa ra được kết luật cuối cùng...
Nói tới đây, vẻ mặt Lưu Mộc Dương đã nghiêm lại, nhìn quét qua tất cả mọi người, trầm giọng nói:
- Tại chỗ này, tôi muốn cường điệu một câu là, vụ việc Long Sơn có thể dính líu tới nhân viên cấp độ cực cao. Nhưng lần này chúng ta điều tra ra, cho dù là liên quan tới ai cũng đều phải tra rõ... Mọi người hẳn cũng đã chuẩn bị tâm lý, tính chất của lần điều tra nghiêm trọng thế nào, có thể là đạt tới cực hạn của Thiên bệnh viện chúng ta...
Nghe tới đó, vẻ mặt Giang Nguyên không thay đổi nhưng Hồ Giang và Lạc Dương bên cạnh đều đã hơi tái mặt. Ý này có nghĩ là, thậm chí có dính líu tới... Trưởng lão viện?
Lần điều tra của Thiên bệnh viện cho dù dính líu tới thành viên Viện ủy hội, hiện tại của Lưu Mộc Dương và Giang Nguyên, lại có viện trưởng ủng hộ thì chuyện này cũng coi như không khó xử lý lắm. Dù sao thì Ban giám sát cũng khác những đơn vị khác, có quyền hạn cực cao, được giám sát toàn bộ viện, cho dù là nhóm thành viên Viện ủy hội.
Nhưng trưởng lão viện lại là cơ cấu hơn phân nửa nằm ngoài Thiên Y viện, có quyền tự chủ tương đối. Ban giám sát muốn tiến hành điều tra trưởng lão viện, tất nhiên sẽ tương đối phiền toái và khó khăn.
Nhìn dáng vẻ của hai người, Lưu Mộc Dương cười bình thản, nói:
- Các người đừng lo. Nếu đụng phải loại chuyện này thật, hiển nhiên tôi và Giang Nguyên sẽ ra mặt...
Ngày thứ hai, sự kiện Long Sơn được chính thức điều tra lại.
Phòng thứ hai của Ban giám sát huy động toàn bộ, trừ một bộ phận điều tra tài liệu tại phòng tư liệu ra, đại bộ phận đều bắt đầu tiến hành hỏi han một số nhân viên.
Đã qua hơn hai mươi năm, những nhân viên có liên quan tới sự kiện Long Sơn năm đó có thể nói đã chết, hoặc đã già, lại còn một số đã vào trưởng lão viện. Ban giám sát muốn điều tra lại toàn bộ những người này một lần, tìm được đầu mối từ đó là chuyện tương đối không dễ dàng.
Chẳng qua mọi người trong Ban giám sát đều tương đối có kinh nghiệm, bắt đầu tiếp xúc từ một số tầng dưới chót, từ từ thuận lợi tiến lên. Mà phó bộ trưởng phòng thứ hai lúc này cũng bắt đầu tiến hành điều tra theo lệ thường với một số vị từng tham gia sự kiện năm xưa, nhưng hiện tại đã ở vị trí cao.
Không ít người năm đó tham dự sự kiện này giờ cũng đã là phụ trách một ban, hoặc là thành viên Viện ủy hội, thậm chí còn là Thiên y sư.
Như y sư cấp một lão y sư La Thiên Minh, thành viên Viện ủy hội, trên cơ bản chỉ cần năm đó có tiếp xúc với sự kiện này đều chạm mặt vài lần với Hồ Giang và La Dương Sinh, bị bọn họ hỏi thăm.
- La lão.... Rất xin lỗi đã quấy rầy ngài rồi...
Đối mặt với thành viên Viện ủy hội, tất nhiên Hồ Giang và La Dương Sinh đều không dám buông thả.
- Không sao đâu... Chuyện liên quan tới sự kiện Long Sơn, các người muốn hỏi gì thì hỏi đi. Nhất định tôi sẽ hết sức phối hợp...
Nhìn hai người mặc dù cung kính nhưng vẫn lộ vẻ kiên quyết, trong mắt lão y sư La Thiên Minh đầy vẻ cảm thán, thở dài nói:
- Năm đó chúng ta cũng đã cố hết sức thăm dò nhưng không điều tra ra. Hiện tại có đám người y sư Nguyên Bân ra làm chứng, có lẽ có thể làm rõ toàn bộ chân tướng...
- Tốt, cảm tạ ngài đã thông cảm... Vậy chúng ta bắt đầu thôi...
Hỏi xong lão y sư La Thiên Minh rồi, Hồ Giang lại nhận ghi chép La Dương Sinh vừa đưa qua, sau đó đưa hai tay tới trước mặt lão y sư La Thiên Minh, cung kính nói:
- La lão, ngài xem nếu không có vấn đề gì thì xin mời ký cho một chữ...
- Được...
Lão y sư La Thiên Minh đưa tay nhận ghi chép, sau đó kỹ tên mình như rồng bay phượng múa, trả trở lại, cười nói:
- Nếu có gì muốn hỏi bổ sung thì lúc nào cũng có thể tới tìm tôi!
- Tốt, La lão, cám ơn ngài đã phối hợp... Nếu còn cần thì nhất định chúng tôi sẽ sớm liên lạc với ngài!
Hai người đi ra khỏi phòng làm việc của lão y sư La Thiên Minh rồi liền khẽ liếc nhau, cùng nhận ra ý cảm thán trong mắt đối phương.
- Nếu tất cả thành viên Viện ủy hội đều có thể phối hợp như La lão thì tốt rồi...
Nhớ tới thái độ của hai vị thành viên Viện ủy hội trước đó, lúc này La Dương Sinh không nén nổi thở dài.
- Đúng vậy...
Lúc này Hồ Giang cũng cười khổ một tiếng, nói:
- Chẳng còn cách nào... Mấy vị kia không trở mặt với chúng ta đã coi như nể mặt bộ trưởng rồi...sao có thể như La lão được. Ông ấy là sư phụ của bộ trưởng Giang, hơn nữa quan hệ với y sư Giang Bân năm xưa cũng phải tầm thường... Cho nên mới có thể phối hợp thoải mái như thế! Về phần những người khác, có thể phối hợp với chúng ta là được, chẳng nên yên cầu nhiều quá!
La Dương Sinh chậm rãi gật đầu, sau đó thở dài nói:
- Đúng rồi, coi như chúng ta xử lý thì cao nhất cũng chỉ phụ trách đến cấp như y sư cấp một. Bọn họ ít nhiều cũng phải nể mặt chúng ta... Nhưng mấy vị Thiên y sư thành viên Viện ủy hội cũng không dễ động tới như vậy. Để cho bộ trưởng Giang đâu đầu thôi!
- Đúng vậy.... Vị Thiên y sư họ Chu kia luôn luôn không bằng lòng với bộ trưởng Giang, lần này chắc cũng không nể mặt đâu...
Hồ Giang như nghĩ tới điều gì, gật đầu nói:
- Hơn nữa... Vị kia là có khả năng nhất...
Nghe thấy lời này, vẻ mặt La Dương Sinh như sững ra, sau đó vội vàng nhìn bốn phía, lúc này mới hạ giọng nói:
- Hay là chúng ta về trước đi đã...
- Ừ ừ...
Lúc này Hồ Giang cũng ý thức được vừa rồi suýt mình nói lỡ lời, vội vàng gật đầu, sau đó hai người nhanh chóng bước đi.
Lúc này quả thật Giang Nguyên cũng đã hơi đau đầu. Trong Hội ủy viên điều tra, hắn đứng hàng thứ hai nhưng Lưu Mộc Dương đứng đầu chủ yếu phụ trách quản lý công việc chung và đường lối, đồng thời trong Thiên bệnh viện hôm nay còn vô số chuyện cần ông đi giải quyết, trên cơ bản là không thể đến phụ trách công việc của Hội ủy viên điều tra được.
Cho nên tuyệt đại đa số công việc đều do Giang Nguyên phụ trách, sau đó hai vị bộ trưởng phòng số 2 Ban giám sát hỗ trợ. Tuy rằng đại bộ phận công việc đều do người phòng số 2 phụ trách xử lý, nhưng công việc hỏi han những người tầng cao kia thì phải do hắn tới tự làm.
Tư cách của Hồ Giang và La Dương Sinh không đủ, một số thành viên Viện ủy hội thì còn nể mặt một chút nhưng mấy vị Thiên Y sư thì phải do tự hắn tới hỏi han những vấn đề liên quan.
Vì tiết kiệm thời gian, trong lúc hắn đọc cẩn thận lại một số ghi chép năm đó đã bắt đầu tiến hành hỏi han mấy vị Thiên y sư, tìm họ bổ sung một số chi tiết cần thiết rồi...
Vị thứ nhất hắn lựa chọn là Liêu Long Căn. Ngoài Lưu Mộc Dương ra, trong mấy vị Thiên y sư, vi Thiên y sư Liêu Long Căn này xem như hắn thoáng tiếp xúc tương đối nhiều, không tính là thân cận nhưng cũng không coi như bất hòa xa lánh.
Chẳng qua để hỏi han vị Thiên y sư Liêu Long Căn này, Giang Nguyên cũng vẫn phải hẹn trước. Đợi không một ngày, mới coi như mời được vị tai to mặt lớn này cho hỏi han nửa giờ.
Đối mặt với thành viên Viện ủy hội, lại là Thiên y sư, cho dù hiện tại Giang Nguyên là thành viên Viện ủy hội, đồng thời nắm quyền Hội ủy viên điều tra cũng vẫn phải cẩn thận vài phần.
Hỏi mấy vấn đề mình cần thông tin xong, lần lượt xác minh với Liêu Long Căn xong, đồng thời bổ sung một chút chi tiết nhỏ, mặc dù Liêu Long Căn cũng coi như tương đối phối hợp nhưng nửa giờ trôi qua rất nhanh. Tuy nhiên vẫn còn may là cơ bản Giang Nguyên đã hiểu rõ hoàn toàn, coi như không tốn không một chuyến hẹn.
Ninh Hán Dân sau đó cũng coi như phối hợp. Ít nhất quan hệ giữa Ninh Hán Dân và sư phụ La Thiên Minh của hắn cũng không tồi, cho nên cũng tương đối khách sáo với Giang Nguyên, trên cơ bản đều giải đáp chi tiết những vấn đề hắn hỏi, cũng không gây phiền hà gì cho hắn cả. Nhưng đối với Chu Thế Dương được lựa chọn hỏi cuối cùng, Giang Nguyên lại cảm thấy hơi căm tức.
Chu Thế Dương này rõ ràng không nể mặt hắn một chút nào. Giang Nguyên hẹn liên tiếp hai lần, không ngờ Chu Thế Dương từ chối thẳng, nói không có thời gian.
Đối với việc này, Giang Nguyên cũng chẳng còn cách nào... Tuy nói Viện ủy hội có quyền lực nhưng Chu Thế Dương lại là tồn tại cấp cao nhất, chỉ cần không từ chối thẳng thừng Giang Nguyên, nói không nhận hỏi han gì thì Giang Nguyên cũng chẳng còn cách nào... Là Thiên y sư, thành viên Viện ủy hội, không ai có thể bắt buộc bọn họ gì cả. Trừ phi là Viện ủy hội trực tiếp biểu quyết thông qua, như vậy vị Thiên y sư đó mới phải tuân thủ...
Đối mặt với tình huống như vậy, Giang Nguyên cũng không định tiếp tục nếm mùi thất bại... Dù sao thì cũng chỉ là điều tra xác minh sơ bộ, tạm thời bỏ qua phía Chu Thế Dương cũng không có vấn đề gì.
Chẳng qua Giang Nguyên vẫn quyết định hẹn thêm một lần với Chu Thế Dương. Tuy rằng Chu Thế Dương có thể không nể mặt nhưng là đối thủ hoài nghi, nếu Chu Thế Dương liên tiếp từ chối ba lần, như vậy thì cũng không đơn giản nói là do gây khó dễ nữa, mà rất có khả năng là định trốn tránh.
Cho nên Giang Nguyên thoáng trầm ngâm một chút, nhìn sổ ghi chép trong tay mình, lại gọi điện tới phòng làm việc của Chu Thế Dương lần thứ ba. Hắn không gọi thẳng di động cho Chu Thế Dương. Đối với cách gọi điện số cá nhân như vậy, trừ phi là người thân cận hoặc có việc gấp, nếu không không ai liên hệ qua số này.
Mà điện thoại phòng làm việc phải có sổ ghi chép, bất cứ trao đổi gì cũng sẽ ghi lại. Tất cả công việc nên truyền đạt qua đó. Giang Nguyên cũng không định tự nộp mạng để Chu Thế Dương gây nhục nhã, cho nên hiển nhiên không gọi di động trực tiếp cho ông ta.
Nhìn số điện thoại hiển thị trên điện thoại bàn đang đổ chuông, ánh mắt thư ký lóe lên, hơi chần chừ liền đưa tay nhấc điện thoại.
Đối với dãy số này, hiện tại gã đã nhớ tới nằm lòng rồi. Gã hiểu rõ là ai gọi tới, hơn nữa hiểu rõ luôn ý của đối phương. Bởi vị thành viên Viện ủy hội mới này đã gọi tới hai lần rồi, hơn nữa hai lần đều bị ông chủ nói hai ba câu lạnh lùng từ chối.
Mà rất rõ ràng, đối phương cũng không cam lòng, không ngờ ngày nào cũng đều gọi tới, quả thực là phiền chết người không đền mạng. Nếu là người bên ngoài, đồng chí thư ký này trực tiếp nổi giận chửi rủa ngay. Nhưng đối phương là thành viên Viện ủy hội, lãnh đạo thực sự của viện, ông chủ nhà gã cũng không thể không thoáng nể mặt đối phương hai phần, tất nhiên gã càng không dám bất kính với đối phương.
Là thành viên Viện ủy hội, không có khả năng phòng làm việc của Thiên y sư lại không có người nghe điện thoại. Mặc dù gã hiểu rất rõ ông chủ không muốn nhận điện thoại của đối phương, nhưng gã cũng không thể không nhận, nếu không sẽ trở thành vấn đề làm việc thiếu trách nhiệm rồi. Nếu đối phương gọi điện tới Ban giám sát, một thư ký như gã rất khó tránh khỏi xong đời.
- Xin chào...
- Ồ... Xin chào bộ trưởng Giang, xin chào. Vâng... Xin ngài chờ một chút...
Rất khách sáo nhờ đối phương chờ một chút rồi, thư ký lại cầm điện thoại bên cạnh lên, gọi điện tới số điện thoại trên bàn làm việc Chu Thế Dương.
- bộ trưởng Chu... Cái này... Giang Nguyên lại vừa gọi điện tới đây nữa...
Tất nhiên thư ký hiểu rất rõ tâm tư của ông chủ mình, trong giọng nói liều biểu đạt vẻ khinh bỉ và bất đắc dĩ đối với vị thành viên Viện ủy hội mới này.
Chu Thế Dương nhướng mày, trầm giọng nói:
- Bảo hắn, tôi đi toilet rồi...
- Ấy... Vâng...
Có lệnh của ông chủ, mặc dù cảm thấy đây chỉ là một cái cớ rất vớ vẩn nhưng đồng chí thư ký vẫn hiểu rõ phải truyền tin tới. Đương nhiên gã vẫn nói tương đối uyển chuyển:
- bộ trưởng Giang... Hay là để tôi chuyển đạt lại giúp ngài nhé?
Giọng nói của Giang Nguyên bên đầu dây vẫn bình tĩnh như cũ, giống như chẳng nghe thấy cái cớ vớ vẩn bên này vậy, nói:
- Không cần nữa... Cám ơn!
Nghe thấy bên kia ngắt điện thoại rất dứt khoát, mặc dù thư ký hơi nghi hoặc nhưng vẫn lại báo cáo ông chủ.
- Hả? Ngắt máy luôn à?
Chu Thế Dương cười lạnh một tiếng, nói:
- Xem ra thằng ranh này biết lão phu cố ý làm nhục hắn... Muốn để lão phu phối hợp với hắn à. Nằm mơ đi! Thật sự muốn xem thử dáng vẻ hiện tại của thằng ranh này, ha ha...
Thư ký đứng một bên vội vàng trêu chọc phụ họa hai câu, khiến Chu Thế Dương cười ha hả....
Mà đầu bên Giang Nguyên lại không có chút dáng vẻ căm tức như hai người tưởng mà trên mặt hiện nụ cười lạnh lẽo. Nếu nói đầu tiên hắn chỉ cho là Chu Thế Dương có hiềm nghi lớn dính dáng vào đó, như vậy hiện tại lực chú ý của hắn với Chu Thế Dương đã cao hơn mấy phần rồi...
Đối mặt với công vụ bình thường như vậy, Chu Thế Dương này bởi oán thù cá nhân lại từ chối những hai lần với lý do kiểu thế, như vậy cũng đã nói lên một số vấn đề ẩn trong đó...
Hơn nữa từ khi bắt đầu vào Thiên Y viện, dường như Chu Thế Dương này luôn có địch ý khó hiểu với mình, không thể nói cũng có khả năng xuất phát từ xuất thân của mình...
- Ha ha... Không vội. Chúng ta sẽ từ từ... Thời gian vẫn còn dài lắm...
Tiện tay ngắt điện thoại xong, Giang Nguyên liền chậm rãi đi ra khỏi phòng làm việc của mình.
(QUAN Y)