Tình Khờ

Lượt đọc: 1212 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai mươi mốt

Ban đầu tôi còn ngờ Naomi đã xúi chị gái che giấu tung tích cô ấy. Tôi thử xoay xở hỏi nhiều cách khác nhưng hình như Naomi không ở đây thật.

"Lạ quá. Đồ đạc của Naomi nhiều như thế, làm sao cô ấy có thể đi đâu được nữa..."

"Đồ đạc?"

"Vâng, một giỏ, một vali, mấy cái bọc – cô ấy mang theo kha khá. Sự thực là hôm qua chúng tôi đã cãi nhau vì một chuyện vớ vẩn."

"Lúc bỏ đi con bé có nói là sẽ về đây không?"

"Không, là tôi kia. Tôi bảo Naomi về thẳng Asakusa rồi nhờ người nhà sang bên tôi. Tôi cứ nghĩ nếu một trong mấy cô cậu đến thì sẽ hiểu ra sự việc."

"Hiểu rồi ạ... Nhưng nó không về nhà. Ở trong tình cảnh đó chẳng chóng thì chày nó cũng về thôi, nhưng..."

"Nếu tối qua nó bỏ đi thì chưa chắc." Trong lúc chúng tôi nói chuyện thì cậu anh trai xuất hiện. "Nếu anh biết chỗ nào khác thì thử ghé qua xem sao. Bây giờ nó không ở nhà thì khéo nó cũng chẳng thèm về."

"Với lại anh cũng biết Naomi nó tránh xa chỗ này. Xem nào, từ bao giờ ấy nhỉ, cũng phải hai tháng rồi bọn em có thấy mặt nó đâu."

"Vậy xin lỗi đã làm phiền cô cậu, nhưng nếu Naomi về nhà, em nó có bảo sao đi nữa thì hãy báo tôi biết ngay."

"Vâng. Đến giờ nhà em cũng chả có kế hoạch gì cho nó. Nó về bọn em sẽ báo anh."

Tôi ngồi ở cửa trước, nhắp môi uống món trà thô lậu họ đưa. Không biết phải đi về đâu nhưng cũng không có lý gì lại trải lòng với những người chẳng có chút lo lắng nào khi con em bỏ nhà ra đi. Tôi lại bảo họ nếu thấy Naomi thì đừng chần chừ, cứ gọi thẳng đến số cơ quan của tôi. Dạo này tôi thỉnh thoảng lại nghỉ làm, nếu tôi không có mặt ở sở thì họ nên gửi điện tín về Omori. Đừng cho Naomi đi đâu cả, tôi sẽ đến đón em nó ngay lập tức. Tôi lặp đi lặp lại những thỉnh cầu của mình một lúc nhưng vẫn có cảm giác không thể tin cậy vào mấy người này, cứ nhìn thói ăn ở nhếch nhác của họ là biết. Để cho chắc ăn lần nửa, tôi cho họ số điện thoại cơ quan và viết ra địa chỉ ngôi nhà ở Omori. Tôi cũng chẳng ngạc nhiên nếu họ không biết những cái ấy.

Bây giờ phải làm sao? Cô ấy đi đâu? Tôi thấy cái mặt mình có vẻ méo xẹo như trẻ con chực khóc, có khi tôi đã khóc thật cũng nên. Bước ra từ những ngõ ngách của khu Senzoku mà không biết đi đâu, tôi lang thang quanh công viên ở Asakusa và suy nghĩ. Nếu Naomi không quay lại nhà thì tình hình đã nghiêm trọng hơn tôi tưởng.

Tôi nghĩ: "Nhà Kumagai, chắc cô ả đã chạy đến đó." Rồi tôi hồi tưởng lại những gì cô ấy đã nói: "Có mấy thứ em cần ngay." Dĩ nhiên. Cô ả mang theo nhiều đồ đạc như thế vì đang định đến chỗ Kumagai, hai đứa nó chắc đã lên kế hoạch hành động khi có thời cơ. Vậy thì ca này khó rồi. Thứ nhất tôi không biết Kumagai sống ở đâu. Tìm thì thể nào cũng ra, nhưng chắc chắn hắn không thể chứa chấp Naomi ở nhà bố mẹ hắn được. Kumagai là loại du côn, nhưng bố mẹ hắn cũng thuộc hàng ông nọ bà kia. Họ không thể để con trai tự tung tự tác như thế. Hay hắn cũng bỏ nhà đi trốn với Naomi? Có lẽ Kumagai bỏ trốn và xoáy thêm ít tiền của bố mẹ để cùng Naomi đú đởn. Nếu thế tôi phải cho bố mẹ hắn biết chính xác điều gì đã xảy ra. Vậy thì tôi có thể trao đổi với họ, tác động cho họ can thiệp. Ngay cả khi Kumagai không chịu nghe thì lúc hết tiền hắn và Naomi cũng không thể tiếp tục lêu lổng. Hắn sẽ về nhà, còn Naomi về với tôi. Kết cục sẽ như vậy, nhưng từ giờ đến lúc đó tôi sẽ phải chịu khổ đến thế nào? Trong một tháng nữa chăng? Hai? Ba tháng? Nhỡ mất sáu tháng thì sao? Thế thì thảm lắm. Để lâu cứt trâu hóa bùn, Naomi sẽ càng khó có khả năng trở về, ai mà biết được cô ả sẽ sà vào lòng một thằng đàn ông thứ hai, rồi thứ ba? Đây không phải lúc đủng đỉnh. Xa cách sẽ làm mối ràng buộc giữa tôi và Naomi yếu đi. Mỗi giây phút trôi qua, cô ấy lại càng xa tôi hơn. Phải hành động ngay! Không được để cô ả thoát! Bằng mọi giá phải bắt cô ấy về! Lúc quẫn bách tôi cầu nguyện, dù không phải người duy tâm nhưng tôi vẫn vào chùa Quan Âm. Tôi hết lòng cầu trời phật sao cho biết được Naomi ở đâu càng sớm càng tốt và nàng sẽ trở về với tôi. Ngay ngày mai cũng không phải là quá sớm.

Sau đó, tôi lang thang thêm một chút, tạt vào hai, ba quán rượu, uống say mèm. Tôi quay về Omori thì đã quá nửa đêm. Tuy say thế nhưng tôi không thể gạt bỏ Naomi khỏi đầu. Lúc tỉnh rượu, tôi lại ủ ê. Làm sao để tìm được cô ấy? Lẽ nào cô ấy thực sự đã bỏ trốn với Kumagai? Chưa chắc chắn mà đã đòi bàn bạc với bố mẹ hắn thì hấp tấp quá, nhưng không thuê thám tử tư thì có cách nào để đảm bảo đâu. Tôi đang bí thì bỗng nhớ ra Hamada. Dĩ nhiên rồi, Hamada, tôi quên khuấy cậu chàng. Cậu chàng sẽ vào phe tôi. Cậu ta đã cho tôi địa chỉ lúc chúng tôi chia tay ở Matsuasa. Mai tôi sẽ viết thư cho cậu ấy. Không được, thư từ lề mề lắm. Hay là gửi điện tín? Như vậy hơi quá đà. Thể nào họ cũng có điện thoại – có nên gọi điện bảo cậu ta đến không? Không, thay vì đến gặp tôi Hamada có thể đi tìm Kumagai. Điều quan trọng nhất là phải biết Kumagai có động tĩnh gì. Hamada với quan hệ dây mơ rễ má của mình có thể nhanh chóng cho tôi một ít thông tin. Tạm thời cậu ta là người duy nhất hiểu được nỗi khổ của tôi và giúp đỡ tôi. Lại đến lúc phải đi "vái tứ phương" rồi, nhưng tôi nhất định thử xem.

Sáng hôm sau tôi phi ra khỏi giường lúc bảy giờ, chạy đến một bốt điện thoại công cộng. Cũng may là tìm được số nhà Hamada trong danh bạ.

"Cậu chủ à?" Cô giúp việc nghe điện thoại bảo. "E rằng cậu ấy vẫn đang ngủ..."

Tôi nài nỉ: "Vô cùng xin lỗi nhưng có việc gấp lắm. Nhờ chị gọi cậu ấy dậy được không?"

Sau một vài phút, Hamada nghe máy. "Anh Kawai đấy ạ? Anh gọi từ Omori?" Cậu ta hỏi với giọng ngái ngủ.

"Đúng rồi. Xin cậu thứ lỗi tôi đã làm phiền cậu lần trước, gọi cậu vào giờ này thật là bất lịch sự nhưng quả thực Naomi đã bỏ đi và..."

Đã cố nén mà tôi vẫn nấc lên khi nói "Naomi đã bỏ đi". Đó là một buổi sáng lạnh lẽo, gió thổi hiu hắt, tôi vội vã ra đường chỉ khoác một cái áo chần bông ra ngoài đồ ngủ. Tôi vừa cầm ống nghe vừa rét run cầm cập.

"Tiểu thư Naomi à? Vậy là cô ấy bỏ đi thật." Cậu ta bình tĩnh đến phát sợ.

"Nghĩa là cậu đã biết rồi?"

"Em đã gặp cô ấy đêm qua."

"Gì cơ? Naomi ư? Cậu gặp Naomi đêm qua?" Tôi rùng mình, run lẩy bẩy đến nỗi răng va lập cập bên điện thoại.

"Đêm qua em đi khiêu vũ ở El Dorado. Naomi đến đó. Em không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng cô ấy cư xử kỳ kỳ, nên em cũng hơi nghi ngờ."

"Naomi đi với ai? Có phải là Kumagai không?"

"Không chỉ Kumagai mà năm, sáu gã đàn ông, có cả một người Tây."

"Một người Tây?"

"Dạ. Cô ấy lại còn mặc đồ Tây nữa, rất đẹp."

"Nhưng lúc bỏ nhà ra đi Naomi có đem theo đồ Tây đâu..."

"Cứ cho là thế, nhưng cô ấy mặc đồ Tây thật anh ạ. Bộ váy dạ hội lộng lẫy lắm."

Tôi đứng như trời trồng, không hiểu gì cả. Tôi không biết phải hỏi gì tiếp theo.

« Lùi
Tiến »