Sĩ Vì Tri Kỷ

Lượt đọc: 9574 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »
Chương 57
đường về. bốn.

❊ ❊ ❊

Vừa ăn bánh chiên xong, Midi vén mành lều vào đến, thấy Oman cởi khăn che mặt, hơi ngẩn ra, do dự bảo hắn: “Nói không chừng ở chỗ này sẽ có người nhận ra cậu, vẫn nên bịt lại đi.”

Oman lạnh lùng nhìn hắn: “Đứa nhỏ đã hạ sốt, chắc không có gì đáng ngại, đơn thuốc cũng đã đưa cho các ngươi, bọn ta đi được chưa?”

Nghe vậy, Midi hơi có phần khó xử, xoa đôi bàn tay nói: “Tuy đứa nhỏ đã hạ sốt, nhưng mà… hai người có thể chờ đến mai hãy đi không? Ta với Zashim đều lo lắng khi đêm tới, các cậu biết đấy, lúc nửa đêm luôn là lúc sốt dữ nhất.” Hắn nhìn Tử Thanh, ý cầu xin trong mắt.

Vốn dĩ không nắm chắc về tình trạng bệnh của đứa nhỏ, giờ rứt ra rời đi Tử Thanh cũng không yên tâm lắm, đang khó xử trong lòng

“Đến bình minh ngày mai đi, ta lo là lo ban đêm… hơn nữa, gió tuyết bên ngoài mỗi lúc một lớn, cũng không thích hợp lên đường.” Midi lại nói.

Thu biểu lộ của Tử Thanh vào trong mắt, Oman mỉm cười, bịt lại khăn mặt, đáp: “Được, vậy chúng ta sẽ chờ lại cho đến khi trời sáng.”

Midi vui mừng, nói: “Cậu yên tâm, chỉ cần cậu bịt mặt, sẽ không ai dám đến hỏi cậu là ai, tất cả đã có ta cản trở.”

Oman chỉ hừ đáp, cũng không hề có ý cảm kích.

Đêm dần khuya, ý lạnh thấm người, lửa chậu than trong lều thi thoảng tí tách.

Tử Thanh cong gối ngồi dưới đất, nửa tựa bên giường nhắm mắt nghỉ ngơi, đứa bé ngủ trên giường ngay bên cạnh, chỉ cần nó khẽ nhúc nhích hay hơi thở không thuận, cô lập tức dậy kiểm tra. Zashim cũng nửa dựa vào giường, lo cho con giống vậy. Vì sợ hơi than hun bé, chậu than đặt cách giường khá xa, Midi và Oman vây quanh chậu than, im lặng khoanh tay.

Trong trướng đầy tĩnh lặng, không ai mở miệng nói chuyện, chỉ có tiếng gió gào thét bên ngoài.

“Lạnh không?”

Lúc Zashim vỗ về con đụng phải tay Tử Thanh, rất lạnh, thấy Tử Thanh phong phanh như thường ngày, quan tâm hỏi.

Tử Thanh mỉm cười lắc đầu, thuận tay đắp kín mền lông cừu cho bé.

Vốn đã cảm kích Tử Thanh giúp con trai hạ sốt, cộng thêm nhìn thấy cô rất tận tâm với con mình, Zashim cực kỳ biết ơn cô, lập tức thủ y bằng da dê của mình ra, khẽ nói: “Đeo vào đi, ở đây không giống Trung Nguyên các người, đông cứng chết người đấy.”

“Không cần.” Tử Thanh vội nhã nhặn từ chối, “Tôi cũng có thủ y…” Dứt lời tìm thử, mới nhớ bộ thủ y Hoắc Khứ Bệnh cho đã để trong túi treo yên ngựa, không mang theo trên người.

Zashim vẫn đẩy thủ y tới, nhẹ giọng: “Cầm đi, còn áo choàng này nữa, cũng chỉ để đàn ông mặc, ngươi mặc không quá ấm. Chờ trời sáng, ta lệnh người tìm một chiếc cho ngươi, trước khi xuất giá áo ta vẫn còn.”

Nghe thấy, Tử Thanh trợn to mắt, nhìn cô không thốt ra lời.

Midi ngồi bên chậu than cũng quay qua, ngạc nhiên hỏi Zashim: “Ngài muốn đưa áo choàng mình cho cậu ấy mặc ư?”

Zashim đương nhiên nói: “Cô ấy là cô nương gia, mặc mãi y phục đàn ông sao được, khó coi lắm.”

“Cô ấy là một cô nương?!” Midi kinh ngạc nhìn Tử Thanh, choàng tỉnh, “Thảo nào nom nhã nhặn thế, ta còn tưởng là do còn nhỏ tuổi. Sao cô phải giả trai thế?” Câu sau dĩ nhiên là hỏi Tử Thanh.

Xấu hổ vô cùng, Tử Thanh ngượng ngùng nói: “…ở đại mạc…như thế… thuận tiện hơn…” Cô bất an quay đầu nhìn Oman, Oman vẫn cúi đầu châm lò lửa, không nhìn rõ nét mặt hắn.

Lời nói đầy mập mờ song Midi lại tự ngẫm hiểu ra: “Khách thương qua lại bên ngoài thật hiếm khi gặp được nữ tử, cô giả trang thành đàn ông là để đi đường thuận tiện, đúng không?”

Tử Thanh chỉ đành gật đầu.

Ánh mắt Zashim càng thêm mấy phần thương hại: “…Thật là không dễ dàng.”

Midi nhìn Tử Thanh, như suy nghĩ gì, đột nhiên lại xoay qua Oman, vừa mừng vừa sợ nói: “Thảo nào cậu đi chung với cô ấy… thì ra cậu cũng đã thành hôn.”

“Không có…” Tử Thanh lúng túng không biết nên giải thích thế nào, “Bọn tôi không phải…”

Cho đến lúc này, Oman mới ngẩng lên, nhìn Tử Thanh cười cười, không nói.

“Suỵt…”

Thấy tiếng Midi quá lớn, Zashim ra hiệu bảo hắn nhỏ giọng chút, không yên tâm nhìn con, rồi mới chỉ Oman, nhỏ giọng hỏi Midi: “Ngài quen biết hắn à?”

Midi ngây ra, vừa rồi xúc động đã buột miệng, giờ muốn che giấu cũng không biết nên nói gì.

Zashim thấy ánh mắt Midi lấp liếm, càng thêm sinh nghi, hạ giọng hỏi dồn: “Rốt cuộc hắn là ai? Sao phải luôn che mặt?”

“Đừng hỏi nữa, Zashim. Hắn tới để giúp chúng ta…” Midi nói.

Tử Thanh ở bên lặng lẽ đứng dậy, tay giấu dưới áo bào, vào tư thế chuẩn bị sẵn sàng, nếu Zashim phát hiện ra thân phận Oman mà hô hoán, cô lập tức bổ một tay vào sau cổ Zashim đánh ngất, cũng không đến mức làm nàng ta bị thương.

Midi càng muốn che giấu giúp Oman, Zashim càng thêm hiếu kì, thò người ra nhìn kỹ: “Là ai, ta cũng biết, đúng không?”

Tử Thanh nhìn nàng ta chằm chằm, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.

Nhưng đúng lúc này, Oman chậm rãi ngước lên, cởi khăn che mặt, bình tĩnh nói: “Vẫn khoẻ cả chứ, Zashim.”

Thấy được khuôn mặt thật của hắn, Zashim hít một hơi dài, tay chặn ngực thật chặt, cố nén giọng nói: “Là cậu, Tieliman! Cậu… Thật sự không chết?”

Oman câu môi cười khẩy, ánh mắt băng lãnh: “Sao hả, ta không chết, khiến các người thất vọng lắm à?”

“Không, sao lại thế…” Zashim vội nói, “Chúng ta đều mong cậu tốt đẹp, thật đó, bọn họ đã khiến cậu gánh chịu quá nhiều đau khổ, cậu chạy thoát được, thật là quá tốt!”

Oman không lên, nhìn quen biết cũ ngày xưa, cảnh tượng trước kia một lần nữa hiện lên ở trước mắt —

Ngày hè nóng bức, muỗi bay vo ve quanh mình, hắn bị lột trần nửa trên, trói vào cọc gỗ, trên người đầy rẫy vết thương bị côn trùng cắn, mưng mủ thối rữa, vừa đau vừa ngứa. Mặt trời sáng rực, phơi dưới nắng, thần trí đã mê man, môi đầy nứt nẻ.

“Nước, nước…” Hắn thì thào.

Trong hai người đang đứng trước mặt, tên thiếu niên kinh ngạc nhìn hắn thoi thóp.

“Midi, có phải cậu ấy đã chết rồi không?” Cô bé trốn sau lưng thiếu niên hỏi.

“Không, còn thở mà.”

Lúc này cô bé mới dè dặt thò đầu, sợ hắn nhìn thấy, nói: “Hôm qua còn đang êm đẹp, sao tự dưng hắn lại bị trói nhỉ?”

“Suỵt, nghe nói hắn muốn chạy trốn, bị Tát Mỗ Hãn cho bắt trở lại.”

Hắn vẫn còn lẩm bẩm: “Nước, nước…”

“Hắn muốn uống nước.” Cô bé thủ thỉ, “Làm sao bây giờ? Hay chúng ta cho hắn uống nước nhỉ?”

Thiếu niên lắc đầu: “Không được, để Tát Mỗ Hãn biết, chúng ta sẽ bị mắng đấy.”

“Hình như hắn sắp chết rồi, ta… sợ.”

“Chúng ta đi nhanh một chút đi.”

Hắn còn có thể nhìn thấy thiếu niên kéo cô bé chạy đi, vì choáng, ánh mắt nhanh chóng mơ hồ hoàn toàn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lam sắc sư