Sĩ Vì Tri Kỷ

Lượt đọc: 9597 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »
Chương 48
oman. một.

❊ ❊ ❊

Nắng sớm lờ mờ, Đế Tố tỉnh lại từ trong cơn ngủ mê, Tử Thanh đút cậu uống vài ngụm nước, bẻ miếng bánh mì to giúp cậu. Dù cầm miếng bánh mì, nhưng Đế Tố lại không quá ngon miệng, đảo mắt tìm kiếm thấy Thi Hạo Nhiên đang bị thương nằm cách đó không xa, bèn gấp gáp muốn qua thăm cậu ta, nhưng không thể giữ thăng bằng, Tử Thanh vội dìu cậu đi qua.

“Cơn sốt đã từ từ hạ… hay anh nghỉ một lát đã?” Câu sau là Tử Thanh bảo Bá Nhan, anh ta đã chỉ ép liên tục gần một đêm.

Lúc này Bá Nhan mới buông tay ra, thở ra đánh thượt, do dùng lực quá lâu, ngón tay tê dại muốn phát run.

Đế Tố níu chặt cánh tay Tử Thanh, hỏi: “Cậu ấy, có phải bị thương rất nặng không? Ta nhìn thấy đao chém xuống cậu ấy…”

Tử Thanh an ủi: “Vết thương ở vai khá sâu, cũng may không thương tổn vào chỗ hiểm, chỉ cần ngày ngày thay thuốc, kiên trì chỉ ép chắc hẳn sẽ không sao.”

Đế Tố yên lòng, quay nhìn bốn phía, đảo qua mọi người hai lần vẫn không tìm được Đàm Trí.

“Đàm Trung Lang tướng đâu?” Cậu ta hỏi.

Tử Thanh im lặng một lát, mới nói: “Anh ấy chết rồi.”

“…” Trong nháy mắt Đế Tố trợn to hai mắt, thật không tin nổi, “…Sao lại như vậy?”

“Chỗ lưng trúng một đao, vết thương trí mạng, anh ấy ráng gượng một hơi cuối cùng quay về báo tin.” Tử Thanh lặng lẽ báo tin cho cậu.

Đế Tố ngơ ngác đứng đấy, tựa như phải tiêu tốn toàn bộ khí lực mới có thể làm chính mình tin vào sự thật này.

Ở phương Đông xa xa, mặt trời đỏ chồm lên bề mặt cát.

Chỗ gần, một thớt lạc đà thức giấc cũng chầm chậm ung dung đứng dậy, gật gù đắc ý phun khí từ lỗ mũi.

Sáng sớm hôm nay tương tự như mỗi buổi sáng sớm bọn họ ở trong đại mạc, chỉ là thiếu đi một người.

“Anh ta ở đâu?” Đế Tố nhìn quanh khóc không ra nước mắt, “Ta, ta muốn thăm lại anh ấy, được không?”

Tử Thanh không thể không nói thật: “Hôm qua Đàm Trí cũng đã được hạ táng.”

“Hạ táng? Chôn trong sa mạc ư!” Đế Tố thực bi phẫn, giận gào lên, “Sao có thể vứt lại anh ấy ở đây một mình chứ?! Là cậu nói, chúng ta cùng đi ra, sẽ quay về cùng nhau sao!”

Giọng cậu lớn vậy, hầu như đánh thức tất cả mọi người. Hoắc Khứ Bệnh nửa nhổm dậy trên mặt cát, yên lặng nhìn cậu ta, không lên tiếng.

Những người khác cũng đều không nói gì, nhìn Đế Tố.

Ngực Đế Tố phập phồng dữ dội, nước mắt như trút, dữ tợn trừng Tử Thanh, nghẹn đến lạc giọng: “Có phải là cậu nói?!… Cùng nhau quay về! Chết cũng phải cùng nhau quay về sao!”

Tử Thanh nhìn cậu khóc đổ vào vai mình.

“Là ta, tại ta hết, nếu không phải là vì ta, anh ấy sẽ không phải chết.” Đế Tố tự trách mãnh liệt gần như muốn tự đánh mình, “Hướng ấy không có nguồn nước, nhưng ta còn muốn thử tìm vận may, ta…”

“Thì ra là các ngươi đang tìm nguồn nước. Ở đó có nguồn nước, chỉ có điều cậu tìm không thấy thôi.”

Bỗng, một giọng nói tiếng Hán còn ngọng nghịu ở một góc không đáng chú ý truyền đến, thiếu niên bị trói rất chặt, sắc mặt hờ hững.

Mọi người lập tức tập trung nhìn qua hắn.

“Không thể nào, nếu ở đó có nguồn nước, ta nhất định có thể tìm tới.” Đế Tố ngẩng đầu, vội la lên.

Thiếu niên chẳng thèm ngó ngàng: “Hừ…”

Hoắc Khứ Bệnh đứng dậy, đi đến trước mặt thiếu niên, trầm giọng hỏi: “Ngươi nói, vì sao cậu ấy tìm không thấy?”

“Chỗ ấy là mạch nước ngầm, nằm phía dưới cát vàng, đương nhiên hắn tìm không thấy.”

“Mạch nước ngầm ta cũng tìm được!” Đế Tố cả giận nói.

“Cạn đương nhiên dễ tìm rồi, nếu ở chỗ sâu trong cát bao trượng sâu thì sao?” Thiếu niên im lặng liếc cậu, giễu cợt, “Mạch nước ngầm chảy ngang qua toàn bộ đại mạc, có chỗ cạn cậu không đi đào, không phải đăm đăm tìm chỗ sâu nhất ấy chứ.”

“Ngươi biết chỗ có mạch nước ngầm à?” Hoắc Khứ Bệnh hỏi.

Thiếu niên ngang nhiên nói: “Hướng mạch nước ngầm toàn bộ vùng đại mạc này ta đều rõ như lòng bàn tay.”

“Vẽ ra được chứ?”

“Được.”

Trên mặt Hoắc Khứ Bệnh rốt cuộc có nét vui vẻ, nói: “Hay lắm, ngươi vẽ sơ đồ mạch nước ngầm ra, ta xác minh không sai sẽ thả ngươi ngay.”

Thiếu niên cũng rất dứt khoát: “Không.”

Hoắc Khứ Bệnh không vội không chậm, hỏi: “Vậy ngươi muốn gì?”

“Ta không đi, ta muốn ở chung với mấy người, à không… là ở chung với hắn!”

Thiếu niên không thể động đậy tay chân, chép miệng về phía Đế Tố. Đế Tố kinh hãi giật cả mình, buồn bực nói: “Ta không muốn ở chung với ngươi.”

“Không phải cậu, là cậu ấy!”

Thiếu niên nhìn Tử Thanh với cặp mắt bình tĩnh. Tử Thanh nghi hoặc không hiểu, khẽ nhăn mày, đứng đó.

Yêu cầu này đúng thật không cao lắm, chỉ hơi quái chút, Hoắc Khứ Bệnh ngạc nhiên hỏi: “Ngươi quen biết cậu ấy?”

“Hôm qua mới quen thôi.” Thiếu niên nói thật.

“Vậy sao ngươi cứ phải ở chung với cậu ấy?”

“Ta thích cậu ấy!”

Vừa dứt lời, mọi người không khỏi ngất xỉu, thổ lộ thẳng thắn thế có là giữa nam nữ cũng không nên nói ra trước đám đông, huống hồ khỏi phải nói, ai cũng đều là đàn ông.

Ngay cả Tử Thanh cũng khá kinh ngạc, thật không rõ tên thiếu niên hôm qua mới gặp sao lại nói đến bước này.

Chỉ mỗi Đế Tố cho rằng thiếu niên này đã nhìn ra Tử Thanh là phận gái, vội nói: “Ngươi nói bậy bạ gì đó, cậu ta giống như ngươi đều là đàn ông, thích cái gì mà thích chứ!”

Thiếu niên lại không lấy làm lạ, hai mắt trong trẻo thấy đáy, thản nhiên gần như kinh người: “Cậu ấy là gái ta cũng thích, là trai ta cũng thích, tóm lại là cậu ấy là được!”

Đám người ngất lần nữa.

Tử Thanh không biết sao nhìn hắn, cô với thiếu niên này gọi là quen biết cũng không tính, thứ tình cảm mãnh liệt vậy đến cùng chui ở đâu ra thế.

Đây là một vụ mua bán đúng là không cần tốn thời gian mặc cả đã tự định giá. Hoắc Khứ Bệnh rất sung sướng gật đầu: “Được, chỉ cần ngươi vẽ bản đồ chuẩn xác, ta sẽ để ngươi ở chung với cậu ấy… Cắt miếng gấm, mài mực cho hắn.”

“Rõ.”

Trải gấm trên mặt cát, thiếu niên cắn bút ghé lên, ngẫm nghĩ vẽ, rồi vẽ, rồi lại ngẫm…

“Tướng quân, có phải thằng nhãi này gài bẫy chúng ta không?” Triệu Phá Nô xa xa nhìn thiếu niên hồi lâu, không yên lòng nói, “Hắn là người của đám đao khách, dùng loan đao cũng tốt, sao lại tuỳ tiện hàng chúng ta, rồi còn muốn ngây ngốc chung một chỗ với cả đám chúng ta chứ? Tôi thấy chắc chắn là có lường gạt gì.”

Hoắc Khứ Bệnh liếc hắn, nhắc nhở: “Người ta không nói là ngây ngốc chung một chỗ với chúng ta, mà là ngốc chung một chỗ với Tử Thanh thôi.”

“Cũng không phải đều như nhau ư!… Sao tự dưng thằng nhãi lại coi trọng Tử Thanh ngay, quái lạ lắm, tôi thấy ắt là có trá!” Triệu Phá Nô nói chắc như đinh đóng cột.

“Chờ vẽ xong địa đồ, trói hắn lại.” Hoắc Khứ Bệnh suy nghĩ, “Gọi Tử Thanh đến.”

Đợi Tử Thanh y lệnh đến, chàng nhìn cô chòng chọc hồi lâu, mới hỏi: “Cậu… đã hạ cổ thằng nhóc kia gì rồi phải không? Khiến hắn ma chướng thành thế kia?”

Có ngốc cũng nghe ra được ý chế giễu trong giọng Tướng quân, Tử Thanh không biết làm thế nào, đành im miệng.

“Nếu thằng nhóc kia đã chọn cậu, đợi lát nữa hắn vẽ xong địa đồ, cậu đi dò hỏi hắn xem, hắn là ai, lai lịch ra sao, sao lại làm đao khách, điểm quan trọng nhất là tại sao hắn lại biết thế mạch nước ngầm của vùng đại mạc này.”

Tử Thanh chưa hề làm loại chuyện này, hơi khó xử nói: “Nếu hắn không chịu nói thì sao?”

“Cho nên cậu mới phải thăm dò hắn, nói xa nói gần… Hiểu chưa?”

“…để tôi thử xem.”

Hoắc Khứ Bệnh dừng một lát, bồi thêm một câu: “Đổi lại cậu cũng đừng để bị hắn moi ra đấy.”

“… Rõ.”

Nhìn cô rời đi, Triệu Phá Nô lắc đầu mãi: “Tướng quân, tên nhóc này thành thật quá, mỹ nam kế này của ngài xem ra là nhờ người không đúng rồi.”

“Ta dùng mỹ nam kế hử?”

“Rõ ràng còn gì, ngài vì địa đồ, bán tên nhóc này.”

Hoắc Khứ Bệnh liếc xéo anh ta, nhàn nhạt nói: “Nếu người hắn ta coi trọng là anh, ta còn thấy vụ mua bán này càng có lời ấy.”

Cho đến khi mặt trời lên cao, thiếu niên mới xem như vẽ xong, ngoẻo đầu nhìn lại một lượt, tiện tay quăng bút, vỗ vỗ phủi thay đứng dậy. Hoắc Khứ Bệnh lấy địa đồ, không quên sai người trói thiếu niên lại, cuối cùng ý vị thâm trường nhìn Tử Thanh lom lom.

Dù rất lúng túng, song Tử Thanh vẫn không thể không chấp hành chỉ lệnh của Tướng quân, đi đến bên cạnh thiếu niên, chần chừ lát rồi hỏi: “Cậu có đói bụng không?”

Thiếu niên nhìn cô, cười thật rực rỡ, không đáp chỉ nói: “Cậu có thể gọi ta là Oman.”

“Oman.”

“Ừm, ta không phải là là người triều Hán các người, tên ta chắc chắn cậu cảm thấy khó đọc, gọi ta Oman là được.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lam sắc sư