Sĩ Vì Tri Kỷ

Lượt đọc: 9489 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »
Chương 103
trận chiến hà tây lần thứ hai. năm

❊ ❊ ❊

Hai người dắt ngựa đi tới hồ nước, bước chân chậm rãi, ai nấy trong tay áo giấu sẵn loan đao chủy thủ, đề phòng người dưới tán cây phía trước.

Cùng lúc đó, đối phương *****̃ng đang nhìn họ chằm chằm, áo bào đỏ thẫm đã lộ rõ thân phận quân Hán không thể nghi ngờ, nhưng đối phương cũng không tỏ ý đối địch gì.

Đi tới khoảng cách còn hơn mười trượng, đồng tử Oman co chặt, khựng bước — yên ngựa Tây Vực khác với Trung Nguyên, mà yên ngựa hắn nhìn thấy, từ cách chế tác đến hoa văn thêu may đều là từ hoàng cung Lâu Lan.

Tử Thanh giật thót, nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy?”

Oman không nói gì, chậm rãi kéo khăn che mặt, im lặng đứng thẳng, hai mắt bình tĩnh tiếp cận đối phương, mặt trầm như nước.

Đối phương từ dưới bóng cây đi ra, dẫn đầu là một cụ già râu hoa râm, nếp nhăn chằng chịt, híp mắt nhìn bọn họ, ánh mắt nhanh chóng nhìn mặt Oman thật lâu, cho đến khoảnh khắc nhận ra…

Tử Thanh kinh ngạc nhìn ông cụ lảo đảo chạy tới họ, bên cạnh ông còn có người định đưa tay dìu nhưng ông mặc kệ, miệng thì kêu khóc, mặt thì vui buồn lẫn lộn.

Cô nghe không hiểu ông ta nói gì, là tiếng Lâu Lan chăng?

“Oman, ông ta…”

Oman thoảng giấu đi hai hàng mày lạnh lùng, nghiêng sang cười với cô: “Không cần lo, những người này ta đều biết, ta sẽ đuổi bọn họ đi.”

Mặc dù nghe vậy, Tử Thanh vẫn không dám thả lỏng, vẫn nắm chặt chủy thủ, chuẩn bị ứng đối tình cảnh đột phát.

Chỉ thoắt chốc, ông cụ râu bạc đã đến trước mặt, lệ rơi đầy mặt, rồi phủ phục xuống, thành kính hôn lên giày Oman. Tình cảnh này khiến Tử Thanh giật nảy mình, nhìn mấy người sau lưng ông cụ, tất cả đều phủ phục trên mặt cát, dáng vẻ kinh sợ.

Oman lạnh lùng đứng, để mặc ông cụ và đám người hành đại lễ Lâu Lan, ánh mắt lạnh thấu xương, vốn dĩ không xem hành động ấy ra gì, lạnh lùng hừ một tiếng, co cẳng đi… Tử Thanh trơ mắt nhìn đám người láo nháo cuống cuồng đuổi theo, theo sát đến dưới một gốc cọ cao lớn vẫn như mới vừa rồi, phủ phục dưới chân Oman.

Tựa như cực kì mất kiên nhẫn, Oman nói gì đó, đám ông lão mới đứng dậy, đứng trước mặt hắn với thần thái cung kính nhún nhường. Oman hỏi một câu, ông ta đáp một câu, hai bên dùng tiếng Lâu Lan nói chuyện với nhau.

Không biết tiếng Lâu Lan, chỉ dựa vào sắc mặt Tử Thanh *****̃ng không suy đoán ra ngọn nguồn, nhưng họ nhún nhường thế chắc có lẽ không đến mức tổn thương Oman. Để Tuyết điểm điêu tự đi uống nước gặm cỏ, cô chậm rãi đi đến dưới bóng cây gần đó nghỉ ngơi, thi thoảng liếc sang Oman.

Lúc mới bắt đầu họ nói chuyện xem như còn hòa hoãn, dần dần hình như vì gì đó tranh chấp không chịu thua.

Ông cụ có vẻ như cầu xin liên tục, vừa nói vừa quỳ trước Oman. Oman từ đầu đến cuối lạnh lẽo, như không hề suy suyễn, chém đinh chặt sắt buông mấy câu, những người còn lại trong đám quân đi đầu cũng đã đến trước hồ nước, quay lại bên cạnh Tử Thanh.

Thấy thuyết phục vô hiệu, ông cụ hiện *****̃ng hết cách, một là không dám chống lại ý Oman, hai là không muốn có gút mắc với quân Hán, cả một đoàn người ngựa đều tránh ra xa.

Đế Tố được đám người khiêng xuống, đặt vào chỗ thoáng mát, có sĩ tốt lấy nước lau nửa thân trên cho cậu, gió mát thổi tới, nắng nóng đã giảm hơn phân nửa, người xem như đã tỉnh táo lại. Đám người còn lại tranh thủ tụm năm tụm ba nghỉ ngơi dưới bóng cây, tuy cũng có người nhìn thấy đám ông cụ Lâu Lan nhưng tưởng là dân du mục trên sa mạc, không lấy làm lạ mà cũng không dư sức đi tìm bọn hắn gây phiền phức. Thấy thế, Tử Thanh yên tâm, đảo mắt thì nhìn thấy Oman một mình đứng xa xa, đang nhìn nước hồ xuất thần.

Cô đi qua, đưa túi nước, nói: “Nước mới lấy, nước hồ này ngọt lắm, cậu nếm thử đi.”

Oman nhận lấy uống mấy ngụm, hất hàm về hướng ông cụ, nhẹ nhàng cười bảo Tử Thanh: “Bọn họ đang nghỉ trưa, lúc đại quân đến sẽ rời đi.”

Tử Thanh nghi hoặc hỏi: “Bọn họ là đến tìm cậu về Lâu Lan à?”

“Ừm.” Oman như đang nghĩ đến chuyện gì nực cười: “Lão già kia, là lão già khóc bù lu bù loa cô vừa thấy đấy. Cô biết không, năm đó vất vả lắm ta mới về được Lâu Lan, chính là lão khổ sở khuyên phụ vương ta phái ta về Hung Nô. Giờ đây, lão đi khắp đại mạc đau khổ đến tìm ta, không biết có nhớ tới năm đó không nữa.” Nụ cười trên mặt như trần thuật, chuyện gió thoảng mây trôi không liên quan đến mình vậy.

“Chú của cậu…” Tử Thanh không biết nên hỏi thế nào.

Biết cô đang suy nghĩ chuyện gì, Oman đáp rất dứt khoát: “Còn chưa chết, song chắc cũng sắp rồi, nếu không cũng sẽ không cho lão già này ra ngoài tìm ta.”

“… Ông ấy là đang cầu xin cậu đi cùng họ ạ?” Tử Thanh do dự một lát, vẫn hỏi.

Oman quay đi nhìn chim trắng bay vút qua mặt hồ, ra vẻ không nghe thấy cô, dùng tay chỉ, cười nói: “Nhìn kìa! Nó quặp lấy con cá!”

Xưa nay Tử Thanh không muốn miễn cưỡng người khác, thấy hắn không đáp, cũng có thể nghĩ ra bảy tám phần.

“Oman, cậu…”

Oman không quay đầu lại, chợt hỏi: “Thanh nhi, cô đã nghĩ kỹ chưa?

Tử Thanh ngẩn ra, đợi đến chừng hiểu ra là hắn hỏi chuyện gì, nhìn bóng lưng hắn, chìm vào giữa chông chênh miên man.

Không nghe được câu trả lời, Oman cúi đầu cười đắng chát, nói: “…Nên đừng khuyên ta, để ta ở bên cạnh cô thêm mấy ngày đi.”

Gió từ trên mặt hồ cuốn qua, mang theo hơi nước ập tới họ.

Áo bào phần phật trong gió.

Bóng lưng cô tịch như thế ở trước mặt, phản chiếu vào trong mắt, Tử Thanh mơ hồ đau đớn tự đáy lòng.

Mặc gia từng có nhiều tiền bối trợ giúp những nước nhỏ yếu chống cường địch, tuy mình còn lâu mới có được tài năng hơn người như lớp người đi trước, nhưng hẳn cũng nên dốc hết toàn lực giúp hắn, tối thiểu nhất, có thể giúp Oman không đến mức cô độc thế này.

“Ta đi theo cậu.” Tử Thanh đột nhiên nói.

Vừa dứt lời, Oman gấp rút xoay người lại, không thể tin nhìn cô: “Cô… thật chứ?”

Tử Thanh gật đầu.

Nét mặt hắn ban đầu là vui sướng, ngay sau đó lại chuyển thành ưu thương, bình tĩnh nhìn cô chăm chú, hỏi: “Nếu có một ngày, cô oán ta thì làm sao?”

“Sao lại thế chứ?”

Oman chua chát cười khổ, giọng nhỏ đến mức gần như nói một mình: “Ta biết là cô thấy ta đáng thương mới tình nguyện theo ta đi. Rời xa quê hương, lại còn theo ta lưu tại trong cung thành Lâu Lanbức bối không thú vị, cuối cùng sẽ có một ngày cô sẽ hối hận.” Hắn ngẩng lên, “Nếu mai này có một ngày cô muốn đi, ta sẽ đưa cô đi, sẽ không giữ chân cô. Chỉ xin cô chớ có oán ta, hận ta.”

“Ta sẽ không, tương lai *****̃ng sẽ không.”

Hiện đã quyết, tuy trong lòng Tử Thanh không nỡ rời triều đình nhà Hán nhưng ít ra không còn rối rắm, mà trong đầu đang cân nhắc đến chuyện khác, bèn thương lượng với Oman: “Lần này theo Hoắc Tướng quân xuất chinh, ta tuyệt không thể nửa đường bỏ ngài ấy mà đi, cậu về Lâu Lan trước, đợi chừng quân Hán khải hoàn hồi triều, ta sẽ đi Lâu Lan tìm cậu, được không?”

“Ta ở lại với cô.” Oman nói.

Tử Thanh tưởng hắn lo lắng mình sẽ không đi Lâu Lan, nói luôn: “…Cậu yên tâm, tự ta sẽ hết lòng giữ lời.”

Oman mỉm cười: “Biết cô xưa nay lời hứa đáng ngàn vàn rồi, ta chưa từng lo chuyện này, nhưng dù sao đánh trận cũng rất nguy hiểm, sau trận đánh lần trước, nếu ta không ở bên cạnh cô thì chẳng thể nào yên tâm.”

“…”

Tử Thanh không thốt nên lời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lam sắc sư

Truyện bạn đang đọc dở dang