Sĩ Vì Tri Kỷ

Lượt đọc: 9345 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »
Chương 76
tuyệt địa. ba

❊ ❊ ❊

Đám người nhận lệnh tự rời đi chia nhau chuẩn bị.

Trên dưới toàn doanh đều đã chuẩn bị sẵn sàng, Trường Thủy Giáo Úy Thi Hạo Nhiên sải bước quay lại, báo cáo Hoắc Khứ Bệnh: “Tướng quân, toàn thể Dương Liệt Doanh chuẩn bị xong.”

Hoắc Khứ Bệnh gật đầu nhẹ, chàng biết món mồi này không dễ làm, nhất định Dương Liệt doanh sẽ hao tổn rất lớn, cố sức tự kiềm chế áy náy trong lòng, vỗ vỗ vai Thi Hạo Nhiên, nói: “… Làm phiền, đi thôi!”

Thi Hạo Nhiên nhếch môi cười rộ, răng trắng muốt như trẻ nít, chắp tay hành lễ, nặng nề nói: “Mạt tướng lĩnh mệnh!”

Cậu quay người rời đi, một góc áo choàng tung bay trong gió.

Hoắc Khứ Bệnh đứng một mình tại chỗ, xem Thi Hạo Nhiên xoay người lên ngựa, dẫn hơn ngàn sĩ tốt hơn vạn ngựa phóng tới hướng đầu rồng núi Cao Lan, nhanh chongs biến mất trong màn đêm màu mực nặng nề.

Dõi theo bóng lưng của Dương Liệt doanh không hề chỉ là một mình Hoắc Khứ Bệnh, các Giáo Úy đã nhận nhiệm vụ đi bố trí, hầu như mỗi một binh sĩ đều đã biết đêm nay sẽ phải đánh một trận đánh ác liệt, sẽ cần toàn quân nghênh chiến, không chừa một ai.

Cũng có nghĩa, bọn Tử Thanh, Dịch Diệp đều tham chiến.

Vó ngựa cuồn cuộn, Dương Liệt doanh phóng ngang qua người bọn họ, đâm sầm vào bóng tối không rõ. Dịch Diệp chỉ thấy cơn lạnh cả người từ lòng bàn chân dâng lên, không thể ức chế tràn ngập ra cả người.

“Anh…” Tử Thanh hạ giọng gọi hắn.

Cô hiểu rõ nhất là con người Dịch Diệp, mặc dù ở trong quân đã lâu, *****̃ng tham dự thao luyện đủ, nhưng hắn là y sĩ, chỉ biết hai chữ cứu người, thực tế chưa từng tổn thương người, chưa nói đến giết người.

“Hửm?”

“Lúc đánh nhau, hãy theo sát em.”

Triệu Chung Vấn đang kiểm tra độ căng chùng dây cung của mình lần cuối, nghe thấy hắn hỏi chỉ cười không nói.

Triệu Chung Vấn vẫn là cười không nói.

“Nói thử xem, nói ra, chúng ta cũng vừa có thể tăng thêm lòng can đảm, vừa được chia vui cùng anh.”

Triệu Chung Vấn do dự một lát, cười rồi lại cười, mới nói cực nhỏ: “Ta có con trai!”

“…”

Triệu Chung Vấn gật đầu, thỏa mãn thở dài: “Hiện giờ ta đã có con trai, cho nên ta không sợ chết nữa, ta là người làm cha rồi!”

Thật ra Tử Thanh vốn muốn nói em bé còn trong bụng chưa hẳn là trai, do dự một lát, cuối cùng không muốn quét đi nhã hứng của Triệu Chung Vấn, khẽ mỉm cười: “Chúc mừng Lão Đại!”

“Thì ra là có con trai nên mới không sợ chết,” Dịch Diệp cười hắc hắc không ngừng, “Lão Đại, thương lượng chút, tôi làm cha nuôi cho con trai anh được không?”

Triệu Chung Vấn cười gật đầu: “Cầu còn không được.”

Từ Đại Thiết dí đầu lại gần, tưởng là chơi trò gì vui, cũng vội la lên: “Thế tớ cũng muốn làm cha nuôi!”

“Cậu không phải cha nuôi, cậu là cậu đứa bé.” Triệu Chung Vấn cười nói, “Vợ ta nhận em cậu làm em gái, cậu cũng xem như là cậu đứa bé rồi.”

“Cậu *****̃ng rất tốt.” Từ Đại Thiết cười ngây ngô, ngược lại dễ thỏa mãn cực kì.

Trong thoáng chốc cả đám đều lên chứ, xưng nào là cha thằng nhỏ, cậu thằng bé, vui vẻ hòa thuận, hoàn toàn quên mất mình đang ở đâu vào thời điểm nào.

Trong đêm nặng nề, Mông Đường không biết từ đâu xuất hiện, nhìn chòng chọc Triệu Chung Vấn, nặng nề ho mấy tiếng. Đám người lập tức thu tiếng cười.

“Cái ngữ không biết chết sống! Hiện giờ là lúc nào mà còn có tâm tư nói chuyện nhà tào lao.” Mông Đường thấp giọng giận mắng, “Nếu không phải sắp đánh một trận lớn, tất cả đều phải nhận quân côn.”

Đám người câm như hến, không ai dám hó hé.

Đúng lúc này các doanh đều đã chuẩn bị ổn thỏa, Tướng quân giục ngựa chậm rãi đi tới trước quân, toàn quân lặng im, chờ quân lệnh của Tướng quân.

Nhìn đám người ngựa đen nghịt trước mặt, Hoắc Khứ Bệnh không nói một lúc lâu, cặp mắt như sao, chỉ nhìn bọn họ, rồi nhìn…

“Phía trước, là quân Hung Nô đông gấp bốn lần quân ta!” Rốt cuộc chàng mở miệng,

Trong quân dấy lên một trận bạo động không kìm nén được, bỗng biết phải đối mặt với kẻ địch mạnh như thế, người tắc lưỡi giật mình không phải số ít.

Hoắc Khứ Bệnh bình tĩnh nói tiếp: “Nói cách khác, mỗi người các người, chỉ cần ***** bốn tên Hung Nô, là chúng ta có thể về nhà!”

Trong miệng chàng, trận đánh ác liệt này như đổi thành một biểu thức số học cực đơn giản.

“Muốn về nhà không?” Chàng như mỉm cười đang hỏi.

Chỉ có mấy sĩ tốt gan lớn dám lên tiếng, thưa thớt hồi đáp: “Muốn!”

“Muốn về nhà không?”

Chàng hơi cất cao giọng, hỏi lại một lần.

“Muốn!” Tiếng đáp lại cũng nhiều hơn.

“Muốn về nhà không?!”

Hoắc Khứ Bệnh lớn tiếng hỏi, bỗng rút kiếm, sắc kiếm như tuyết, hàn khí bức người.

Lần này, chàng đạt được tiếng đáp như dời sơn lấp biển: “Muốn! Muốn! Muốn!”

“Tốt!” Hoắc Khứ Bệnh lại cất cao giọng: “Phàm là tướng sĩ của ta, tất anh dũng giết địch, chiến sự vừa mở, tức là lúc tử chiến!”

“Lâm trận, tướng không màng đến quân lui trước, lập tức chém!”

“Lâm trận, quân không để ý đến tướng lui trước, đội sau chém đội trước!”

“Kẻ làm trái quân lệnh, ***** không luận tội!”*

(*) Quân chiến tội liên đới pháp, nổi tiếng trong lịch sử đời Minh (chú thích tác giả)

Quân lệnh đằng đằng sát khí liên tiếp hạ, binh sĩ toàn quân nhiệt huyết cuồn cuộn, không khỏi bất giác nắm chặt binh khí trong tay, thẳng sống lưng.

Trong thiên quân vạn mã, Tử Thanh nhìn Tướng quân của cô.

Trong bóng đêm u ám một người một ngựa đứng ở phía trước cô, sắc kiếm chiếu tỏ dáng người xuất chúng của chàng, xa xôi mà lạ lẫm, lại khiến người ta sinh lòng kính nể.

Sống cũng được, chết cũng được.

Đi theo Tướng quân đánh trận đánh cam go này, *****̃ng không tính là vô dụng.

Hai doanh Hổ Uy, Chấn Vũ được bố trí hai bên rừng rậm ven đường, khí giới đầy đủ, vận sức chờ phát động…

Nắm chặt cung, lòng bàn tay Dịch Diệp túa mồ hôi, thi thoảng lại chùi lên áo.

Tử Thanh ngồi xổm bên cạnh hắn, thấy hắn căng thẳng, thì thào: “Anh, còn nhớ lúc tòng quân anh đã nói em gì không?”

“Hửm?” Dịch Diệp xưa nay nói rất nhiều, lúc này càng không nhớ nổi đã từng nói gì.

“Từ hôm nay trở đi, hai huynh đệ chúng ta đồng sinh cộng tử, trên con đường xuống suối vàng, luôn có ta giúp em.” Ánh mắt Tử Thanh đăm đăm nhìn con đường đen đặc, nhỏ giọng, “Dù có chết ở đây, *****̃ng không có gì lớn.”

Dịch Diệp kéo khóe miệng, im lặng cười cười.

Xa xa trên con đường, trong sương mù dày đặc tối như mực, loáng thoáng nghe tiếng đao cùng vó ngựa.

Đến rồi!

Bọn chúng đã đến!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lam sắc sư

Truyện bạn đang đọc dở dang