Sĩ Vì Tri Kỷ

Lượt đọc: 9527 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »
Chương 26
lông đại bàng. thượng

❊ ❊ ❊

Tử Thanh như trút được gánh nặng bước khỏi đám đông, Dịch Diệp nãy giờ chết sống cũng không chen vào nổi đám người cuống quýt tới dìu cô, cô khoát tay áo ra hiệu mình không sao.

“Sao lại bị đánh ra nông nỗi này!” Đế Tố nhẹ sờ khuôn mặt tím xanh của cô, tức giận chậc chậc lên tiếng, “Hóa ra mấy tiếng động bên ngoài bọn ta nghe thấy đều là do hắn đánh cậu!”

Khóe miệng rách, bị cậu ta đụng thật xót, Tử Thanh hơi nghiêng đầu tránh đi tay cậu, miễn cưỡng cười nói: “Chỉ là chút bị thương ngoài da, không có gì đáng ngại.”

“Bị Công Tôn Dực đánh đến mức này còn không sao!” Đế Tố rụt tay lắc đầu, “Nhìn không ra là cậu giỏi chịu đòn đó.”

Tử Thanh không tiếp lời, chỉ hỏi Triệu Chung Vấn: “Thiết Tử đâu?”

“Bị áp giải đi rồi, có lẽ là muốn giết gà dọa khỉ, bắt sáng sớm ngày mai cậu ta lĩnh côn trước mặt mọi người.” Triệu Chung Vấn nhìn cô mãi, “Cậu, không sao thật à?”

“Không sao.”

Tử Thanh thử nhe răng, nặn một nụ cười.

“Không sao thì tốt.”

Triệu Chung Vấn thở dài, thuận tay vỗ vỗ cô, chạm đến chỗ đau sau mắt cô. Tử Thanh chau mi tâm, đau đến ứa mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay, cố nén không phát ra tiếng rên. Dịch Diệp nhìn thấy, biết có khác thường nhưng không tiện hỏi thăm rõ ràng trước mặt Triệu Chung Vấn và Đế Tố, đành tạm thời đi sau lưng cô, để ý quan sát.

Đế Tố thấy cô không có gì đáng ngại, bèn nhớ tới một chuyện vừa nãy quan tâm đến, ngạc nhiên nói: “Sao Tướng quân lại cứ quyết phải chọn cậu ra sân thế?”

“Ắt vì lần trước tôi có chỗ bất kính với ngài,” Tử Thanh phỏng nói, “nên ngài muốn trừng phạt chút đỉnh.”

“Bất kính?” Đế Tố hỏi cặn kẽ.

Nếu một năm một mười nói hết chắc chắn sẽ dính dáng đến những chuyện khác, Tử Thanh ậm ờ nói: “Tôi *****̃ng chả nhớ, đoán mò thôi.”

Đế Tố nghi ngờ nhìn cô chằm chằm thêm chút, không hỏi thêm nữa.

Tử Thanh vịn cột chậm rãi ngồi xuống, thầm biết không thể gạt hắn, bèn nhẹ nhõm cười: “Sau lưng bị đòn hơi nặng, *****̃ng không có gì.”

“Nằm xuống, để ta xem.” Dịch Diệp nói, vừa thốt lời biết có nhiều bất tiện, nhíu mày, “Trước mắt không phải là lúc chú ý mấy chuyện kia…”

Tử Thanh không đáp, yên lặng nằm xuống, chôn mặt nhìn không rõ vui buồn.

Tử Thanh thấp giọng đáp..

Dịch Diệp múc ít rượu thuốc từ chiếc bình trong góc tường, đổ vào lòng bàn tay chà mạnh, sau đó áp lên vết thương của cô, dùng sức xoa bóp.

Tử Thanh cắn môi, không hé răng, chỉ thấy gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay nắm cạnh giường.

“Tướng quân ôm bực vì lần trước em vô lễ, em chỉ nghĩ lần này chịu ăn đánh có lẽ sẽ xả được cơn giận của ngài, mai này đừng tìm em sinh chuyện nữa.” Tử Thanh vùi mặt, giọng bị nghẽn.

“Nếu em đánh thắng Công Tôn Dực, nói không chừng ngài ấy sẽ nhìn em với con mắt khác.” Dịch Diệp cười nói, tay không hề ngừng, “Với lại, không phải ngài ấy bảo thắng còn có khen thưởng à?”

“Em không muốn.”

Tử Thanh trầm trầm nói, không nói rõ là không muốn khen thưởng hay để Hoắc Khứ Bệnh nhìn với con mắt khác.

“Còn cười nữa! May mà tổ tông phù hộ, xương không sao, vị trí này không thể so với những chỗ khác, có gì sai lầm là nằm cong queo một chỗ rồi!” Dịch Diệp thu tay, sửa lại quần áo cho cô.

Buổi luyện tập sáng sớm hôm sau, ở trước mắt bao người quả nhiên Từ Đại Thiết chịu một trăm hai mươi quân côn, dù Triệu Chung Vấn liên tục xin qua, nhưng vì Mông Đường cũng có mặt, quân tốt chấp hành tuyệt đối không dám qua loa, một trăm hai mươi côn đánh thật bài bản, không chút giả tạo. Đánh xong, Từ Đại Thiết da tróc thịt bong, nửa ***** máu thấm ướt hơn phân nửa, đám Triệu Chung Vấn cuống quýt cõng cậu ta về y thất.

Bình thường cậu ta khỏe còn hơn trâu, song tự dưng bị đánh đến mức đó, Từ Đại Thiết cũng phải thành hơi thở mong manh. Dịch Diệp rửa sạch vết thương, đắp thuốc, băng bó đâu ra đấy, đến cả Tử Thanh cũng không xen tay vào được, chỉ canh giữ bên lò sắc thuốc.

“Nghiêm trọng không?” Triệu Chung Vấn hỏi Dịch Diệp.

“Chỉ cần cậu ấy nghe tôi, đàng hoàng dưỡng thương, thành thật uống đủ thuốc thì không sao.” Dịch Diệp nhìn Từ Đại Thiết đang hôn mê, cậu đang nhíu mày như viên sắt, lo lắng nói, “Anh xem cậu ấy hiện giờ kìa, chỉ e là vài bữa lại gây họa gì không chừng.”

Triệu Chung Vấn thở dài: đầu Thiết Tử không dùng được, còn là đứa cứng như đá, hôm qua biết phải chịu quân côn mà cậu ta vẫn không hề cảm thấy mình có lỗi, chỉ tập trung vào chuyện muốn về nhà.

Thấy hai người bối rối, Đế Tố ở bên cạnh chen vào nói: “Chúng ta làm phong thẻ thư giả, dỗ cậu ta trước được không, dầu gì thì Thiết Tử *****̃ng không biế chữ.”

“Dỗ sao, lừa cậu ta bảo mẹ và em gái cậu ta còn sống, nhà cửa *****̃ng không sao à?” Thấy Đế Tố đứng nói chuyện không đau eo, Triệu Chung Vấn tức giận nói, “Chú mày tử tế với cậu ấy thế à?”

Đế Tố nhún vai, phản đối: “Lão Đại, anh nghĩ nhiều vậy làm gì, chỉ cần cậu ấy vui vẻ đã, lừa gạt trước thì có gì trở ngại, tối thiểu chúng ta cũng không cần cả ngày nơm nớp lo sợ cho cậu ấy.”

Dịch Diệp chậm rãi rửa tay trong chậu, không trả lời.

Cửa mở, Tử Thanh bưng chén thuốc cẩn thận đi tới, thoáng ngó qua Từ Đại Thiết còn hôn mê trên giường, đặt chén thuốc lên bàn.

Triệu Chung Vấn nhíu mày im lặng mãi lâu, mới nói: “Hôm qua Tướng quân có cho lập danh sách ai không rõ tung tích người nhà, giao cho Ưng Kích Tư Mã, nói không chừng chính là để yêu cầu quan trên ở địa phương hỗ trợ tìm người.”

“… Nói không chừng sẽ không tìm thấy đấy!” Đế Tố bĩu môi.

“Ta mặc kệ, muốn gạt cậu ấy sao thì tùy các cậu!”

Triệu Chung Vấn đứng phắt dậy, vẻ đùng đùng sải bước ra y thất, khiến Đế Tố sửng sốt.

“Lão Đại phát khùng gì thế?” Cậu ta không hiểu hỏi.

“Mẹ và vợ anh ấy hiện giờ cũng không rõ tung tích,” Dịch Diệp thở dài nói, “Cậu đừng trêu vào anh ấy.”

Đế Tố *****̃ng tức giận, vội la lên: “Ai trêu?! Không phải đang bàn chuyện Thiết Tử à?”

“Được được được, cậu *****̃ng ra ngoài đi, hò hét ầm ĩ, không cho Thiết Tử dưỡng thương.”

Thấy Đế Tố vẫn còn tâm tính trẻ con, khó mà hiểu tình cảnh trong lòng Triệu Chung Vấn, Dịch Diệp không muốn nói thêm, đẩy cậu ta ra ngoài, xoay lại, thấy Tử Thanh đang nhìn khói bốc trên chén thuốc đến ngẩn ra.

Đương nói đến đây, cửa chợt bị đẩy ra, một người nghênh ngang bước vào, giương mắt nhìn thấy đầu tiên là Tử Thanh, trên mặt còn vết bầm tím, không khỏi nhíu mày…

“Công Tôn Dực!” Dịch Diệp hơi kinh hãi, hấp tấp ở ngăn trước mặt Tử Thanh, “Cậu không phải thuộc Khúc bọn ta, sao lại đến đây?” Công Tôn Dực ở cùng một doanh với họ nhưng khác Khúc, mỗi Khúc đều có y sĩ riêng, về lý nếu có bệnh hắn ta cũng không nên tới nơi đây.

Dịch Diệp nghi ngờ nhìn Công Tôn Dực chằm chằm, hắn chẳng đến mức tin chuyện hoang đường y thuật cao minh gì, chỉ là so với mấy lần phách lối kiêu căng trước thì lần này giọng nịnh nọt của Công Tôn Dực làm anh rất ngạc nhiên,

“Cậu… không thoải mái ở đâu?”

Chờ mãi cho đến khi Tử Thanh ra phía sau tấm bình phong lấy giáp, Dịch Diệp mới chuyển qua ngồi xuống bàn trà, ra hiệu Công Tôn Dực *****̃ng ngồi xuống bắt mạch.

Công Tôn Dực cười ngồi xuống theo, trở lại cười nói: “Xem bệnh cũng không phải là chuyện gấp, chủ yếu là ta muốn đến thăm Tử Thanh huynh đệ, hôm qua Tướng quân Giáo Úy đều thấy cả, ta không thể múa máy cho đẹp, quyền cước không có mắt, giờ nhìn thấy Tử Thanh huynh đệ đã êm đẹp, ta yên tâm rồi. Ha ha… Ha ha…” Hắn gượng cười.

Công Tôn Dực cười ngượng ngùng, không đi vào câu hỏi: “Ta nghe nói tháng trước cậu cho Lăng Oai Bột Tử dùng một phương thuốc, rất hiệu nghiệm…”

Lười nghe hắn nịnh hót, Dịch Diệp mất kiên nhẫn, chụp tay hắn đặt lên bàn bắt mạch…

Mãi lâu, hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ, đều đang đợi đối phương mở miệng.

“Nói đi, chỗ nào không thoải mái?” Dịch Diệp không hiểu, càng thêm không kiên nhẫn.

Công Tôn Dực nhíu mày: “Không phải cậu mới xem mạch à? Chẩn bệnh không ra sao?”

“Mạch của cậu…” Dịch Diệp tập trung chẩn bệnh, hồi lâu thu tay, mắt ngó xuống phần dưới, có chỗ đoán ra được vì sao Công Tôn Dực lại tới đây, “Thận khí… Cậu bị, bệnh liệt dương?

“…Thì là… cái đó…” Công Tôn Dực rề rà mãi, mới không cam nguyện nói, “thì là ra tới chợ, đã hết tiền… cậu đừng dài dòng nữa, phương thuốc bốc chữa Lăng Oai Bột Tử ấy, cho ta một phần, Mười lăm ta còn ra ngoài nữa.”

Công Tôn Dực trừng mắt: “Nói nhảm, hiếm khi có dịp ra ngoài, nếm thử thịt tươi một chút sao a.”

Tử Thanh mặc thiết giáp, từ sau tấm bình phong bước ra. Công Tôn Dực dán mắt lấy cô, cười cổ quái: “Tử Thanh huynh đệ, cậu cùng Hoắc Tướng quân có giao tình khi nào thế, thảo nào không để mắt đến ta.”

Sầm mặt lại, Tử Thanh thuận tay quơ hai hạt hạch đào trên bàn, đưa một quả cho hắn, lạnh nhạt hỏi: “Ăn chứ?”

“Được, ta thích nhất món này.” Công Tôn Dực vui mừng, định đưa tay ra đón.

Tử Thanh hơi rụt về, tay dùng sức, chỉ nghe lách tách, đến khi cô mở tay thì hai quả hạch đào đều bị bóp nát. Cô thả hạch đào ra trên bàn, lạnh lùng nhìn Công Tôn Dực: “Từ từ ăn.” Dứt lời, đứng dậy đi thẳng ra y thất.

Công Tôn Dực ngây ra, *****̃ng cầm một quả hạch đào trong tay, thử bóp bóp, bóp đến lòng bàn tay đau nhức,…

“Cậu không ăn à? Vị cũng không tệ lắm.” Dịch Diệp nhặt thịt hạch đào trong mớ vụn hạch đào ném vào trong miệng, nhìn Công Tôn Dực cười nói.

Công Tôn Dực chợt chẳng muốn ăn nữa, đặt hạch đào xuống, tức giận nói: “Cậu em này của cậu tính nết cũng dữ dội thật, ta chỉ mới nói chút thôi, cũng có làm gì nó đâu.”

“Nó nom thì nhã nhặn, nhưng thật ra là đứa cộc tính, một câu không đúng là có thể trở mặt,” Dịch Diệp chợt ý thức đang nắm một nhược điểm hiếm có trong tay, bèn chuyển đề tài, từ tốn nói, “theo quy định, phàm người đến xem bệnh đều phải ghi sổ, nhưng cậu cũng chẳng phải là sĩ tốt trong Khúc ta, không nhập sổ được, thật có chỗ khó…”

Công Tôn Dực *****̃ng không ngốc, ngoái đầu nhìn theo phương hướng Tử Thanh rời đi, nhíu chặt mày: “Không cần phải nói, hôm nay cậu giúp ta một lần, mai này nếu cậu gặp phiền phức, ta *****̃ng sẽ không đứng ngoài nhìn.” Hắn thăm dò sắc mặt Dịch Diệp, nói tiếp, “Ai cũng có túng quẫn, nói chi là trong quân…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lam sắc sư