Sĩ Vì Tri Kỷ

Lượt đọc: 9993 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »
Chương 126
vân phá. bốn.

❊ ❊ ❊

Đẩy nhẹ cửa, chàng ngẩn ra, trong phòng không có một ai, chăn mền trên giường còn gấp ngay ngắn, hiển nhiên là chưa từng động tới.

Chỉ chần chừ thoắt chốc, chàng bèn chuyển hướng sang phòng Oman, đẩy cửa, thì thấy Oman ngồi dựa trên giường, Tử Thanh bưng bát đút cho hắn.

Nghe thấy tiếng cửa, Tử Thanh quay lại, thấy Tướng quân vội đứng dậy: “Tướng quân…”

“Cả đêm cậu không ngủ à?” Hoắc Khứ Bệnh chậm rãi đi tới, ánh mắt nhìn cô.

“Ừm, tôi không buồn ngủ.” Cô mỉm cười nói.

Oman gượng dậy, nhìn Hoắc Khứ Bệnh, chắp tay nói: “Đa tạ ơn cứu mạng của Hoắc Tướng quân, Thanh nhi đã kể hết cho ta, nhờ có dược hoàn ngài lấy từ trong cung chứ nếu không cũng không giải được độc trên người ta.”

Hoắc Khứ Bệnh thò người ra ngó cái chén trong tay Tử Thanh, trong chén là cháo vừa nấu, rất thích hợp cho người bệnh còn yếu ớt ăn.

“Cậu cũng đã biết là ai muốn giết mình rồi chứ?” Chàng hỏi.

“Ta chỉ biết là người Hung Nô, nhưng theo lý mà nói, nếu là bọn chúng sẽ muốn bắt ta về, sẽ không hạ sát thủ mới đúng.” Oman cau mày, đây cũng là chỗ hắn trăm mối vẫn không có cách giải.

“Bọn chúng muốn giết cậu, chỉ có thể nói rõ rằng cậu đối bọn chúng đã không còn tác dụng.” Hoắc Khứ Bệnh nói.

Tử Thanh không hiểu: “Trước mắt Lâu Lan Vương bệnh tình nguy kịch, đang là lúc cần người trở về kế nhiệm ngôi Vương, nếu bọn chúng giết Oman thì chẳng phải sẽ chẳng còn ai kế nhiệm ngôi Vương Lâu Lan ư.”

Sau một hồi im lặng, Oman sầm mặt, đã rõ quỷ kế của bọn Hung Nô: “Sẽ không phải không ai kế thừa, mà nhất định là chúng đã tìm được người có thể thay thế ta cho nên mới muốn giết ta.”

Nghe vậy, Tử Thanh ngạc nhiên: “Ngoại trừ cậu và hoàng huynh cậu, còn có người khác có thể kế thừa Vương vị ư?”

“Dẫu cho không có, chúng cũng có thể cho người giả mạo Oman. Một kẻ con tin không chịu quản chế như cậu, có bắt về chúng cũng không thể điều khiển, chẳng bằng giết cậu, lập một con rối khác còn dễ hơn.” Hoắc Khứ Bệnh tỉnh táo phân tích.

Sắc mặt Oman đã rất khó coi, trước đó hắn thật sự không ngờ Hung Nô sẽ có chiêu này, biết vậy đã không đi Trường An mà nên mau chóng chạy về Lâu Lan mới đúng.

“Ta phải đi.” Hắn nỗ lực chống người dậy định xuống giường, song vì quá yếu nên lảo đảo ngã xuống đất.

Tử Thanh sải bước tới đỡ hắn: “Oman…”

“Nếu để một con rối lên làm Lâu Lan Vương, có khác nào chắp tay dâng toàn bộ Lâu Lan cho bọn Hung Nô cơ chứ.” Oman nghiến răng nghiến lợi nói, “Ta phải lập tức chạy về Lâu Lan.”

“Với tình trạng cậu như hiện giờ, căn bản không đến được Lâu Lan, mà vừa ra khỏi đã là cái chết.” Hoắc Khứ Bệnh không chút lưu tình.

Oman nhìn chàng đăm đăm.

“Cậu cứ ở lại đây điều dưỡng thân thể trước đi, ” Hoắc Khứ Bệnh tiếp đó trầm giọng nói, “Chờ mấy ngày nữa ta về, sẽ nghĩ cách bố trí giúp cậu.”

Tướng quân muốn ra ngoài? Nghe thấy, Tử Thanh loạn nhịp.

“Đa tạ ý tốt, ta sẽ tự mình tìm cách.” Lòng chỉ muốn về, Oman cũng không muốn cảm kích.

“Chừng nào cậu nghĩ ra cách đã rồi nói.” Hoắc Khứ Bệnh thản nhiên nói, xưa nay chàng lười nói chuyện rườm rà, quay qua Tử Thanh: “Thanh nhi, cậu qua đây, ta có lời muốn nói với cậu.”

Tử Thanh buông bát cháo, theo lời theo chàng ra khỏi cửa phòng.

Trong phòng, mày Oman nhíu chặt, ngã nằm xuống giường, nhìn lên xà nhà thở dài, chợt phát hiện xưng hô Hoắc Khứ Bệnh với Tử Thanh có thay đổi — Thanh nhi, từ lúc nào hắn ta gọi nàng ấy như thế nhỉ?

(minh: hic bạn Oman cực kỳ tinh tế, cũng nhờ phước của bạn đó)

“Tướng quân, có phải Hung Nô…”

Đi trên hành lang, Tử Thanh theo sau lưng Tướng quân, trong lòng nhớ đến bèn mở miệng hỏi, chưa kịp nói xong, Hoắc Khứ Bệnh bỗng xoay người lại, bất ngờ hôn cô.

Mãi hơn nửa buổi, Tử Thanh gần như không thở nổi, chàng mới thoáng buông ra, thì thầm: “Hưu Chư Vương và Hỗn Tà Vương đưa thư hàng lên Hán đình, ta phải đi Hà Tây tiếp nhận đầu hàng, mấy ngày tới, em đợi ta về.”

“Bọn họ thật sự định hàng sao?!” Cô tựa ngực chàng, cố gắng bình tĩnh lại, thoáng nghĩ, “Hai bộ lạc Hưu Chư Vương Hỗn Tà Vương chừng hơn bốn vạn người, sao Y Trĩ Tà có thể trơ mắt nhìn bọn họ hàng Hán?”

“Ừm… Em có muốn đi theo cùng ta không?”

Chàng đang thử thăm dò.

“…” Tử Thanh ngây ngẩn, trong lòng đầy rối rắm bất an, “…Nhưng mà, em… Oman hắn…”

“Ta biết em không yên tâm về cậu ấy.” Hoắc Khứ Bệnh do dự một lát, hít sâu một hơi hỏi, “Em vẫn phải đi Lâu Lan?”

Tử Thanh cụp mắt, nhếch môi, im lặng nhẹ gật đầu.

Đầu vai cô bị chàng giữ chặt thật đau, mãi lâu, mới nghe thấy tiếng chàng nhẫn nhịn thấp giọng: “Em thật… không thể suy nghĩ thêm một chút ư?”

“Em đã đồng ý với Oman, không thể đổi ý.” Cô khẽ nói.

“Em…”

Thấy bầu trời đằng đông đã mơ hồ sáng dần, bản thân không thể trì hoãn hơn nữa, Hoắc Khứ Bệnh nóng lòng không thôi: “… Vì ta, suy nghĩ thêm một chút, được không?”

Sao không nghe được thấp thoáng bi thương trong giọng ngài ấy, Tử Thanh quá chua xót, cúi đầu không nói một lời.

Gia nhân vội đến bẩm: “Tướng quân, hành trang đã thu xếp xong, quân sĩ tùy hành đều đã đến đủ, đang chờ lệnh ở cửa Tây.”

Hoắc Khứ Bệnh lạnh nhạt “Ừ” đáp, phất tay cho gia nhân lui ra, hơi bình tĩnh lại, nói: “Thế này, em cứ nghiêm túc ngẫm lại thấu đáo, đợi ta về rồi, ta sẽ đến nói chuyện với Oman. Tóm lại… tất thảy chờ sau khi ta về hãy ra quyết định!”

thật sự trong lòng Tử Thanh rất muốn nói, với tình cảnh của Lâu Lan trước mắt, cô sẽ không thay đổi chủ ý. Nhưng do rất áy náy với Tướng quân, cộng thêm Tướng quân sắp chạy đến Hà Tây tiếp nhận đầu hàng, chuyện lớn như thế không cho phép có rủi ro sơ suất, cô nào có thể làm loạn tâm trí ngài ấy vào lúc này, bèn thuận theo gật đầu.

Thấy cô gật đầu, Hoắc Khứ Bệnh thoáng nhẹ nhõm. Tử Thanh tiễn chàng mãi đến chỗ cửa hông. Kim Jindi và Zahim đang đứng đợi thấy Tử Thanh xuất hiện ở nơi này, đều khá kinh ngạc. Nhất là Zahim, Tử Thanh với nàng ta mà nói là ân nhân cứu mạng, nhìn thấy cô tất nhiên là vui mừng, nhưng e ngại tình hình gấp gáp không tiện hàn huyên, nên chỉ nhìn nhau cười với Tử Thanh, mang niềm cảm kích ân cần không nói ra.

Hoắc Khứ Bệnh vốn đã muốn lên ngựa, lúc nhấc chân lại khựng lại giây lát, bỗng vòng trở lại, mặc kệ vạn chúng xung quanh nhìn trừng trừng, một tay túm lấy Tử Thanh vào trong ngực, thì thầm bên tai cô: “Chờ ta năm ngày, trong vòng năm ngày ta chắc chắn sẽ trở về! Em nhất định phải chờ ta!”

Dứt lời, hôn mạnh một nụ lên tóc mai cô rồi mới buông ra, xoay người lên ngựa.

Quân sĩ tùy hành, Jindi Zahim cũng đều lên ngựa, đoàn người rời đi trong ánh bình minh.

Tử Thanh đứng đó, dõi theo bóng dáng của bọn họ vượt qua góc đường, còn ngẩn ra một hồi lâu mới xoay người, cất bước về lại viện lạc, để lại sau lưng một mảng xì xầm bàn tán lớn tiếng của gia nhân.

“Thanh nhi…”

Chẳng biết lúc nào, Oman lê bước ra ngoài phòng, đang yếu ớt tựa trên cột hành lang.

“Sao cậu lại ra ngoài làm gì?” Tử Thanh bước tới đỡ hắn.

“Bên trong ngột ngạt, ra thông thoáng chút.” Tuy thân thể Oman còn chưa phục hồi như cũ, nhưng đôi mắt vẫn nhạy cảm, lại gần cô hỏi, “Sao mắt cô đỏ thế?”

“Không có gì… Cậu có đói không, hay để ta hâm lại cháo nhé.”

Tử Thanh che giấu đổi chủ đề, định vào phòng bưng cháo.

“Thanh nhi, ” Oman giữ chặt cô, từng chữ từng câu chậm rãi hỏi cô, “Cô, vẫn còn theo đi Lâu Lan chứ?”

“Đương nhiên.” Tử Thanh đáp không chút do dự.

Nghe được câu trả lời này, trong lòng Oman lại không hề vui vẻ, hỏi tiếp: “Cho nên, cô mới khổ sở vậy, đúng không?”

Tử Thanh nghẹn lời, mãi lâu sau, mới lí nhí: “Ta không phải vì mình, chỉ là nhìn thấy Tướng quân khổ sở, cho nên…”

“Cô là khổ sở vì hắn? Không nỡ bỏ hắn?” Oman lại hỏi, “Hay là tất cả đều có.”

“Ta…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lam sắc sư