Sĩ Vì Tri Kỷ

Lượt đọc: 10071 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »
Chương 85
quận bắc địa. một.

❊ ❊ ❊

(*) nay thuộc Thiểm Tây.

Ngày thứ ba sau khi Tướng quân đi, Huyện úy địa phương đích thân đưa đến mấy xe ngô, hai mươi mấy con trâu dê mấy lồng gà vịt bồ câu các loại đến an ủi đội quân. Gặp cảnh tự dưng ân cần bất thình lình, dù đám người không hiểu xảy ra chuyện gì, nhưng cần ăn vẫn nên ăn, cũng không dây mơ gì.

Xưa nay Tử Thanh chỉ biết không thể lãng phí chứ chẳng để ý đến đang ăn gì, mặc cho Oman bưng tới thứ gì, thuốc đắng hay canh tươi, cô đều ăn uống sạch sẽ. Có lẽ do thuốc có hiệu nghiệm, có lẽ là điều trị thỏa đáng, cũng có lẽ là hiệu quả của thuốc trong chiếc bình lưu ly kia, vết thương trên vai cuối cùng không sinh mủ lại nữa, đàng hoàng bắt đầu từ từ kéo vảy.

Từ lúc xuống thuyền đến giờ chưa gặp lại Đế Tố, vừa gặp, tất nhiên Tử Thanh rất vui vẻ, nhìn kiểu ăn mặc của cậu, thắt lưng mang bội kiếm, đã thăng làm Quan Trưởng.

“Đế Tố…” Tử Thanh khẽ gọi, không biết sao tự dưng lại nhớ đến lúc mới vào Ngũ, nhớ đến Lão Đại và Thiết Tử, tự dưng cổ họng không tự chủ được có phần nghẹn ngào.

Thấy cô, hình như Đế Tố hơi không được tự nhiên, thù trước tất nhiên là không thể báo, xem như cứ thế mà tha thứ cho cô thì cậu lại không qua được dớp trong lòng mình, bèn cứng rắn nói: “Ta đến đưa lệnh Tướng quân.” Dứt lời, cởi túi trên người xuống đưa cho cô.

Tử Thanh không hiểu ý cậu, mở ra xem, bên trong là một bộ quân bào đỏ thẫm, đai lưng các thứ của Trung Lang Tướng.

“Tướng quân lệnh cho cậu đi quận Bắc Địa.”

“Quận Bắc Địa?!” Tử Thanh vẫn không hiểu rõ lắm, “Đi bây giờ luôn hả?”

“Ừm, đây là mệnh lệnh của Tướng quân.” Đế Tố gật đầu, “Xe ngựa đã chờ ở ngoài doanh trại.”

Vốn dĩ không muốn quấy rầy bọn họ ôn chuyện, nhưng nghe đến đây, Oman không thể không tự vén rèm từ ngoài vào đến, hỏi: “Muốn Tử Thanh đi quận Bắc Địa làm gì?”

“Tướng quân cũng không chỉ rõ.” Đế Tố nói.

“Được rồi…” Dịch Diệp ôm vai Đế Tố, vỗ vỗ, “Mệnh lệnh Tướng quân cậu đã truyền đạt xong rồi, giờ thì kể những gì cậu biết đi. Tử Thanh đi quận Bắc Địa để làm gì?”

“Ta không biết thật.” Đế Tố dừng đoạn, mới nói, “Song lần này trong số xuất chinh, từ binh sĩ bình thường trực tiếp tấn thăng làm Trung Lang Tướng ngoài cậu ấy ra không còn ai khác. Có thể hiểu là Tướng quân vô cùng coi trọng cậu ấy.”

“Không thì tại sao có câu tổ tông phù hộ chứ!” Dịch Diệp cười nói, “Trung Lang Tướng, thật là lợi hại.”

Xem ra sau khi làm Tướng quân nổi khùng, Tướng quân không muốn đổi cấp tướng lại thành tiền thưởng cho mình, Tử Thanh thầm thở dài, chắc là Tướng quân giận thật rồi.

“Đúng rồi, ” Đế Tố nhớ tới một chuyện khác, xoay sang Dịch Diệp nói, “Tướng quân bảo anh đi tìm một y công họ Phùng ở trấn Định Xuyên.”

Đế Tố lắc đầu: “Tướng quân không nói, chỉ dặn dò rằng anh hãy đi tìm người này.”

Oman hỏi Đế Tố: “Tướng quân muốn Tử Thanh khi nào đi quận Bắc Địa?”

“Tướng quân nói, nếu vết thương cậu ấy không có gì đáng ngại thì khởi hành ngay.”

Tử Thanh trong một thoáng cũng chẳng đoán ra rốt cuộc ý Tướng quân thế nào, đã nghe thấy tiếng xe ngựa chờ ngoài cửa doanh, bèn xoay người đi gói ghém quần áo lặt vặt thì bị Oman ngăn lại.

“Ta cũng đi, ta đi với cậu.” Hắn nói.

Đế Tố nghe vậy vội nói: “Tướng quân không đề cập tới ngươi…”

Oman thậm chí còn không ngẩng đầu, vô cùng thất vọng: “Không nói càng tốt, nói cách khác, ngài cũng đâu có nói là ta không thể đi.”

Đế Tố ngẩn ra, hiểu rất rõ là hắn đang cưỡng từ đoạt lý, song nhất thời không biết nên phản đối thế nào.

“Oman, thế không ổn…”

Dẫu sao cũng là trong quân, hơi bất cẩn là có nguy cơ làm trái quân lệnh, Tử Thanh cũng định ngăn cản Oman.

Oman quay lại, mắt mỉm cười nhìn cô, nói: “Không sao, ta sẽ nói là lão già kia là để ta chăm sóc cậu, Tướng quân cũng phải nể mặt lão già ấy mấy phần mà. Tuy bảo vết thương của cậu không còn trở ngại, nhưng mỗi ngày vẫn còn phải uống thuốc, ngộ nhỡ trên đường tái lại, không có ta sao được.”

“Thanh Nhi, một mình em trong quân là tuyệt đối không ổn, cần có người hỗ trợ.” Dịch Diệp chen lời, “Nếu không, nhỡ xảy ra sơ suất, là họa sát thân đấy.”

Mấy ngày nay, Oman dốc lòng chăm sóc Tử Thanh Dịch Diệp đều nhìn thấy cả. Tuy biết Oman là dị tộc nhưng cũng nhìn ra tình chân ý thành hắn đối với Tử Thanh tuyệt đối không có nửa phần hư giả. Có hắn ở bên cạnh Tử Thanh đúng là sẽ dốc lòng dốc sức bảo vệ cô.

Tử Thanh cũng biết bọn hắn nói có lý, đành không nhiều lời nữa.

“Đúng rồi, đi quận Bắc Địa sẽ ngang qua trấn Định Xuyên nhỉ? Nếu có thể đi cùng các cậu một đoạn thì còn gì bằng.” Dịch Diệp hỏi.

“Đúng là không trái đường lắm, có không đi ngang thì cho xe ngựa vòng một chút cũng được.” Lần này Đế Tố thấy Dịch Diệp đi đứng không tiện, trong lòng cậu không mấy dễ chịu, cộng thêm cũng rất tò mò vì sao Tướng quân lại cho Dịch Diệp đi tìm y công kia nên đồng ý luôn, “Đi nào, ta phụ anh thu dọn đồ đạc.”

“Được được được.”

Dịch Diệp nhảy lò cò dẫn Đế Tố ra khỏi lều.

Không lâu sau, đám người lên xe ngựa, Đế Tố dặn dò phu xe mấy câu rồi lên ngựa, không ngồi chung xe cùng bọn Tử Thanh.

Nhìn bóng lưng lặng lẽ của Đế Tố ở phía trước, Tử Thanh không khỏi nhớ nhung người thiếu niên trước đây, bên cạnh còn có Thiết Tử to bè bè như cây cột đình, hai người hứng chí bừng bừng quơ trường kích đoản sát, nhảy nhót tránh thoát…

“Em có còn nhớ thằng nhóc từng nói, mai này phải mua căn nhà lớn trong thành Trường An mời chúng ta đến để người hầu hạ rửa chân chứ.” Nhớ tới chuyện sau này, Dịch Diệp cười sảng khoái, “Hiện giờ xem ra, không chừng chúng ta có thể thật sự trông cậy vào đấy.”

Chỉ tiếc Lão Đại và Thiết Tử đều đã không còn, Tử Thanh chán nản thầm nói, chuyển ý nghĩ lên một vấn đề lo lắng đã lâu: “Không biết người nhà của Lão Đại, còn em gái Thiết Tử nữa, thế nào nhỉ?”

Trong nhà không còn đàn ông, chỉ còn lại ba người đàn bà, không biết sẽ sống thế nào? Tử Thanh vẫn còn nhớ trước khi Triệu Chung Vấn chết, Mông Đường từng nhận lời sẽ chiếu cố người nhà thay anh ấy, chỉ không biết anh ta thực hiện lời hứa thật không?

Có gió xuyên vào mang theo se lạnh, Oman lấy tấm chăn mỏng, trùm kín Tử Thanh, thản nhiên nói: “Các cậu vốn có câu, nghèo thì bo bo thân mình, thành đạt thì kiêm chăm lo thiên hạ. Cậu đó! Là một tên nghèo, biết chưa? Vết thương mới khá một tí đã lao tâm nhiều vậy.”

Tử Thanh nghe vậy, cúi đầu mỉm cười, không tranh luận với cậu ta nữa.

Lại chèn túi quần áo sau lưng để cô dựa vào dễ chịu hơn chút, Oman bất đắc dĩ nhìn cô, bỗng cười nói: “Thực sự rảnh rỗi thì cũng có thể nghĩ đến ta, nhớ đến ta một lần, ta sẽ hát một bài cho cậu nghe, sao hả?”

Biết hắn thích đùa, Tử Thanh chỉ cười, không định trả lời thật.

Nhìn hai đứa bé, Dịch Diệp lắc đầu, nhoài người ra ngoài xe ngựa gọi Đế Tố lại.

“Cậu có tin tức gì về phía vợ Lão Đại chứ?” Hắn hỏi.

Đế Tố gật đầu nói: “Ta có đi qua chỗ ở các nàng ấy, bà cụ còn bệnh, các nàng ở nhà phụ giúp may vá giặt giũ kiếm sống, ta thấy cuộc sống không dễ chịu lắm, định đưa chút tiền lưỡng cho các nàng, nói sao chị dâu cũng không chịu nhận, sau đó ta tìm chủ nhà trọ của nhà họ, định gửi giúp mấy tháng thuê nhà thì mới biết đã có người trả thay tiền thuê ba năm rồi.”

“Là Mông Giáo Úy?!” Dịch Diệp vỗ mạnh đùi, quên mất cái chân đang bị thương, đau đến nhe răng trợn mắt, “Thật không nhìn lầm anh ta, đúng là trang hảo hán!”

Tử Thanh cũng âm thầm kính nể Mông Đường, quả thật nói được làm được.

“Ừm, bảo là sẽ sinh vào mùa thu.”

Để lại một đứa con…

Tử Thanh ngơ ngẩn bần thần cả người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lam sắc sư