Sĩ Vì Tri Kỷ

Lượt đọc: 10283 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »
Chương 53
oman. sáu.

❊ ❊ ❊

Nghe không ra rốt cuộc ý Tướng quân là gì, Tử Thanh không tiếp lời.

Oman nhìn Tử Thanh, ánh mắt toát ra chút áy náy bất an, hỏi: “Thanh nhi, ta không kể cho cậu, cậu trách ta à?”

“Kết bạn với nhau, vốn cũng không cần nói hết mọi thứ.” Tử Thanh nói.

Nghĩ tới chuyện hắn là Vương tử Lâu Lan còn lưu lạc làm đao khách trong đại mạc, sống cuộc sống đầu đao liếm máu ăn bữa hôm lo bữa mai, lại nhớ đến vết sẹo dữ tợn sau lưng, đoán chắc hắn từng trải qua chuyện cực kỳ khốn đốn. Chính Tử Thanh còn có chuyện không muốn để ai biết, huống chi là hắn.

Oman mỉm cười, nói: “Ta biết, chắc chắn cậu sẽ không trách ta.”

“Bức hiếp người thành thật…” Hoắc Khứ Bệnh khẽ lắc đầu.

“Ta đâu có bức hiếp cậu ấy chứ, Thanh nhi, cậu lại đến, ta nói hết đầu đuôi cho cậu.” Oman lườm Hoắc Khứ Bệnh, “Nếu ngài không muốn ngủ, nghe một chút cũng không sao.”

Hoắc Khứ Bệnh tức giận liếc xéo, rõ ràng tên Oman là bị mình vạch trần không còn cách nào khác đành phải nói thật, thế mà lại làm như mình là người không có phận sự, quả là sĩ diện.

Trong phòng ánh đèn như đậu.

Oman nửa tựa trên giường, nhắm mắt nghĩ ngợi một lát, rồi mở mắt, mỉm cười ấm áp với Tử Thanh, bắt đầu kể: “Tên thật của ta là Tieliman, Nhị Vương tử của Lâu Lan, Quốc vương hiện giờ của Lâu Lan là chú của ta. Mười năm trước, Hán triều thảo phạt Lâu Lan, để làm bằng chứng đầu hàng, Vương huynh của ta được đưa đi Hán đình làm con tin; đồng thời phụ vương cũng gửi ta đến Hung Nô, bày tỏ Lâu Lan giữ thế trung lập giữa Hung Nô và Hán triều.”

“Năm ấy ta chín tuổi, đi Hung Nô.” Hắn chua chát cười, như không hề tình nguyện nhớ lại quãng thời gian ấy, “Với bọn họ mà nói, ta tuy là con tin song chẳng bằng một món đồ chơi. Vào ban ngày có thể tùy ý quất roi nhục mạ, đêm đến…” Ánh mắt hắn tồi sầm, không muốn nói tỉ mỉ.

“…Sau đó ta chạy thoát. Thật rất vất vả trốn về Lâu Lan, gặp được Phụ Vương, bèn lập tức bị đưa lại về Hung Nô.” Hắn cười cười, tự giễu trề môi, “Khi đó ta quá ngu ngốc, cứ tưởng chỉ cần trốn được về, tất thảy khốn nạn sẽ kết thúc.”

“Về lại Hung Nô, mọi thứ đều như cũ, nếu không muốn nói còn tệ hơn, muốn chạy trốn cũng càng không dễ. Ta ròng rã bỏ ra bảy năm mới tìm được cơ hội trốn thoát lần nữa. Khi ấy ta mới biết Phụ Vương đã chết, thúc phụ cũng không chứa nổi ta, nên ta không về Hung Nô nữa, ta đi Hán triều, tìm Vương huynh của ta.”

“Đến thành Trường An, không vào được chỗ Vương huynh ta ở, ta đành đi nghe ngóng chỗ anh ta thường xuyên ra vào, vất vả lắm mới gặp được một lần. Anh ta gặp ta, khóc rất thương tâm, nói là nhớ ta, muốn giữ ta ở lại. Kết quả vừa đêm đến, đã có người tới trói ta, muốn đưa đến Hung Nô. Lúc ấy ta mới biết, thì ra Vương huynh đã sớm nhận được thẻ thư của thúc phụ.”

Tử Thanh nhíu chặt mày, bị người thân như thủ túc lừa gạt, chuyện đấy cô đã từng tận mắt chứng kiến xảy ra trên người cha mình, cô biết nó đau đớn thế nào.

“Còn chưa tới Hung Nô, ta đã giết kẻ trông giữ trốn thoát, chạy vào đại mạc, vì mạng sống đã làm đao khách.” Oman nhìn cô cười, “Sau đó mới gặp được cậu!”

Trong phòng im lặng như tờ, mãi lâu, Tử Thanh nhăn mày nhìn hắn: “Vậy sao cậu còn theo bọn ta đến Lâu Lan, đặt mình vào cảnh nguy hiểm?”

Oman trẻ con cười nói: “… Ta muốn ở cùng cậu.”

“Đêm nay cậu đi hoàng cung làm gì?” Hiển nhiên Hoắc Khứ Bệnh không tin hắn.

“Đi trộm một quyển họa trục, vẽ địa hình nguồn nước ở Hung Nô. Có nó trong tay, chắc hẳn ngài không nỡ đuổi ta đi.” Oman nhìn Hoắc Khứ Bệnh ung dung cười nói: “Khách thương chỉ cần dẫn đường liền là đủ, không cần phải hiểu rõ toàn bộ nguồn nước ở đại mạc, đúng không? Tướng quân Hán triều!”

Nghe vậy, Hoắc Khứ Bệnh ngẩn ra, không giấu nữa, khẽ cười nói: “Phiêu Kỵ Tướng quân Hán triều Hoắc Khứ Bệnh.”

Oman không hề kinh hãi, chỉ cười nhạt một tiếng.

“Sao hoàng cung Lâu Lan lại có địa đồ địa đình nguồn nước Hung Nô ấy?” Hoắc Khứ Bệnh không hiểu.

“Các ngài hiểu được Lâu Lan bao nhiêu,” Oman cười lạnh, “Lâu Lan ta có ngàn năm lịch sử, người tài ba xuất hiện lớp lớp, một bộ bản đồ địa hình nguồn nước Hung Nô có sá gì. Thế nước đại mạc ta vẽ cho ngài kia, là đồ chơi ba tuổi gặp qua. Hừ… còn các ngươi có cái gì, chẳng qua chỉ là chút dã tâm chinh phục thôi.”

Tử Thanh im lặng không nói, Hán triều thảo phạt Hung Nô còn có thể nói là vì Hung Nô nhiều lần xâm chiếm, bất đắc dĩ phải phản pháo; nhưng thảo phạt Lâu Lan, quả đúng là lấy lớn hiếp nhỏ, dù thắng hay thua, về mặt đạo nghĩa cũng bị coi thường.

Đến cả Hoắc Khứ Bệnh cũng im lìm không nói, vì lý do vị trí, Lâu Lan kẹp giữa triều đình nhà Hán và Hung Nô, như một viên đá nhỏ kẹp giữa hai tảng đá lớn, dù là phương nào nó cũng không thể chống lại, chỉ đành bị nghiền ép trui luyện giữa hai phe lớn mạnh mà mài mòn dần.

Lâu Lan có tội gì?

Ấm sành sôi lục bục, trong căn bếp nho nhỏ, mùi thuốc ngập tràn.

Tử Thanh lại chêm thêm cành liễu vào bếp, đứng dậy mở nắp ấm, cầm đũa nhẹ khuấy thuốc bên trong. Nghe sau lưng có tiếng bước chân, cô quay lại nhìn, là Hoắc Khứ Bệnh.

“Chưa sắc xong thuốc à?” Chàng thuận miệng hỏi.

“Còn phải nấu thêm một lúc nữa.” Tử Thanh đáp.

Hoắc Khứ Bệnh “Ừ” đáp, ngồi xuống cạnh lò, chêm thêm cành liễu. Ánh lửa trong bếp hừng hực chiếu lên mặt chàng, nhìn không ra bất kỳ tâm tình gì.

“Lửa không được lớn quá, sẽ cạn mất.” Tử Thanh không thể không nói.

“Ồ.”

Chàng không chêm củi nữa, cầm cành liễu trên tay bẻ chơi.

Tử Thanh nhìn chàng, lưỡng lự đôi chút, vẫn hỏi: “Oman cậu ấy…”

“Ngủ rồi.” Hoắc Khứ Bệnh hừ lạnh, nói, “Chảy nhiều máu vậy mà thằng nhãi ấy còn thức tới hơn nửa đêm.”

“Ngài sẽ giữ cậu ấy lại chứ?” Cô hỏi, hiển nhiên chuyện đêm nay Oman xông vào Vương cung cũng không lấy được bản đồ địa hình nguồn nước của Hung Nô, nói cách khác, với Hoắc Khứ Bệnh mà nói, hắn không còn chút giá trị.

Hoắc Khứ Bệnh không lên tiếng, nhìn ánh lửa đến ngây ngẩn.

“Tử Thanh, nếu có một ngày, ta cần phải tiến đánh Lâu Lan, cậu sẽ nghe quân lệnh của ta chứ?” Thật lâu, chàng chợt hỏi.

Tử Thanh ngây ra một lát, ngay sau đó chậm rãi kiên quyết lắc đầu.

“Là vì Mặc gia ‘phi công’ sao?”

“Ừm, bọn họ vô tội.”

“Ta sẽ chém cậu, ngay trước quân.”

Cô cười cười chua chát: “Tử Thanh nhận lệnh.”

Hoắc Khứ Bệnh nhìn cô thật sâu, chợt đứng dậy, dặn: “Trời sáng rồi, cậu lên đường mua đủ dược liệu cho hắn, chúng ta lập tức rời Lâu Lan. Hắn ở lại Lâu Lan quá nguy hiểm, đi sớm yên tâm sớm.”

“Rõ.”

Đáy mắt Tử Thanh lộ ý cười, cô đã biết đáp án của Hoắc Khứ Bệnh.

“Cười cái gì?” Hoắc Khứ Bệnh bắt gặp ánh mắt ấy, lạnh nhạt nói, “Nghĩ đến chuyện có thể ở chung với thằng nhãi kia, vui à?”

“Không phải…”

“Nghe cho rõ, trong quân của ta không được có chuyện dơ bẩn bát nháo gì, rõ chưa?”

“Rõ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lam sắc sư