Sĩ Vì Tri Kỷ

Lượt đọc: 9868 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »
Chương 90
khiêu khích. một

❊ ❊ ❊

Trong cúc thành, hai bên đóng mười hai người, do y phục đều một màu đỏ thẫm, nên một đội buộc một băng vải đen mỏng trên cánh tay để phân biệt.

Cờ nhỏ vung, cúc cầu xoáy lượn, bóng người đỏ thẫm chao lượn quanh người.

Dù sao cũng là lần đầu, Tử Thanh đứng im tại chỗ, nhìn cúc cầu chuyền tới chuyền lui dưới chân mọi người muốn hoa cả mắt. Tuy đã nắm hết quy tắc song đến khi đặt chính mình vào trong đó, cô vẫn còn khá ngơ ngác…

Cúc cầu, sẽ không tự lăn đến dưới chân mình chứ.

Đi đoạt à?

Chuồi? Cắt? Đá? Đạp? …

Làm người bị thương thì làm sao?

“Tử Thanh, nhận cầu!” Hoắc Khứ Bệnh thấy cô ngây ngốc, đá một cú đưa cúc cầu đến dưới chân cô.

Cúc cầu xoay tít lăn tròn, Tử Thanh dùng chân gảy hai lần, đang suy nghĩ nên đá đi đâu, là cầu môn? Hay là chuyền về cho Tướng quân? Nhưng mới chần chờ một chốc đã có một người nghiêng người chen vào cướp cúc cầu, thoắt cái phi một cước, cúc cầu bắn tới phía cúc môn, may mà được thủ vệ đánh ra.

Nhẹ “Ơ” một tiếng, Tử Thanh hổ thẹn cúi đầu, lập tức bị người vỗ một cái ngay ót —

“Nhóc thối! Làm mất cầu nữa sẽ xử theo quân pháp đấy!” Hoắc Khứ Bệnh ra vẻ hung dữ, đẩy mạnh sau lưng cô, “Đi! Đoạt cầu về nào!”

Tử Thanh bất đắc dĩ, phát lực dưới chân… Vừa lúc đối phương phát một bước dài, cúc cầu bay lên cao cao, cô nhắm hướng điểm rơi của cúc cầu chạy như bay, phía trước đã có người lập trận sẵn sàng đón địch, liếc khóe mắt còn có thể nhìn thấy có người chạy tới ngăn cô bên cạnh.

Linh hoạt chặn người, ngay lúc cúc cầu còn chưa rơi xuống đất, cô đã giành nhảy lên thật cao trước.

Cầu thủ đối phương không cam lòng yếu thế, *****̃ng phóng người lên tranh đấu.

Hai người vì tranh đoạt cúc cầu, đột nhiên tông nhau trên không trung một cái “rầm”.

Thằng nhóc này, rõ ràng đã dặn chớ có va chạm với kẻ khác rồi! Hoắc Khứ Bệnh hung ác nhíu mày.

Cuối cùng Tử Thanh vẫn đoạt trước, trước khi bị tông phải đã dùng trán đánh cúc cầu ra, cúc cầu vẽ một đường vòng cung xinh đẹp trên không trung đến chỗ Hoắc Khứ Bệnh.

Hoắc Khứ Bệnh tất nhiên không bỏ qua, phóng tới vững vàng khống chế cúc cầu dưới chân, vượt qua kẻ chặn đường chuyền cúc cầu cho đồng đội phía trước.

Tử Thanh đang té lăn ra đất xoay mình bò dậy, còn áy náy vì người kia bị mình đụng ngã kéo lên, vừa định xá tội với người ta thì bị Hoắc Khứ Bệnh kéo người sang.

“Bảo cậu không được va chạm mà sao không nghe!” Hoắc Khứ Bệnh cau mày, dò xét mặt cô đầy sắc bén, không bỏ sót một tơ một sợi, sợ cô giấu giếm chỗ đau, “Có ảnh hưởng vết thương không?”

“Vết thương đã khỏi hẳn nhiều ngày, không sao.” Tử Thanh cười, lại nói, “Huống hồ bị tông vào vai phải, cũng không ngại.”

Thân thủ Tử Thanh vô cùng tốt, bản thân chàng cũng biết, nên sau khi cậu ta lành thương, phải nhanh chóng giúp cậu ta khôi phục hoạt động. Nhìn cậu ta cười nhẹ nhõm, cũng không giống như nói dối, Hoắc Khứ Bệnh không truy cứu tiếp.

Cúc cầu còn chuyền dưới chân đám người, hai phe chiến đấu, trận cầu càng thêm kịch liệt, ngay cả Bá Nhan ở bên cạnh cúc thành *****̃ng ngồi không yên, đứng dậy hò hét…

Tử Thanh đá một hồi dần dần *****̃ng nắm giữ chút kỹ xảo đá cầu, chuồi cầu, chuyền cầu như thế nào, động tác càng thêm nhuần nhuyễn, cũng càng thêm nhanh gọn. Động tác cô linh hoạt như thỏ khôn, đối phương thường chỉ kịp thấy bóng người loáng qua, quả cầu đã ma xui quỷ khiến lăn đến dưới chân cô, đúng là có đề phòng cũng không kịp.

Cá tính của cô cũng là ưu điểm trong cúc thành. Khi Tử Thanh cầm cầu, tuy tự có năng lực dẫn cầu đột phá, nhưng cô thường tình nguyện chuyền cho đồng đội có vị trí tốt hơn mình, không độc chiếm không bá đạo; cộng thêm chạy chỗ chuẩn xác, khống chế điểm rơi chuyền cầu tinh chuẩn, nhanh chóng được cả đội yêu thích, đặc biệt là trong phối hợp với Hoắc Khứ Bệnh càng thêm ăn ý.

Bất tri bất giác đã đá hơn nửa canh giờ, đội Tử Thanh đã vào mấy trái. Bá Nhan gõ chũm chọe nhỏ ra hiệu hết giờ, trận xúc cúc kết thúc.

Tiếng hoan hô lập tức nổi lên bốn phía.

Tiếng reo hò ồn ào như này trước đây Tử Thanh đã từng nghe qua, chỉ là giờ đây bản thân ở bên trong nên cảm nhận hoàn toàn khác trước. Người cùng đội đều vỗ tay reo hò, mấy người chạy tới liên tiếp, cô *****̃ng học theo dáng vẻ bọn họ, cười giơ cao hai tay, đập tay ăn mừng cùng đồng đội.

Hoắc Khứ Bệnh đang đập tay với người bên ngoài, ngước mắt thấy cách đó không xa cậu thiếu niên này đang mặt mày giãn ra cười vui sướng, liễu xuân nảy mầm tươi mát động lòng người, trong lòng không kìm được nghĩ: Nếu có thể nghĩ cách nào để cậu ấy cười thường xuyên như thế thì thật tốt.

Đợi đến cuối cùng, Tử Thanh từ từ chạy đến trước mặt chàng, trên lọn tóc bên trán còn vương mồ hôi từng giọt lớn rơi xuống.

“Tướng quân!” Cô giơ hai tay, là đến đập tay với chàng.

Hoắc Khứ Bệnh cười nhìn cô, vươn tay, cũng không đập tay với cô, mà là ôm lấy đầu cô.

Sau một tích tắc, chàng chồm đầu mình tới, nặng nề, cụng vào trán của cô.

Trong giây lát trán cả hai chạm nhau ấy, Tử Thanh kinh ngạc trợn tròn hai mắt, đây gần như là lần đầu cô nhìn Tướng quân gần như thế…

Dưới bóng rợp hàng mi, đôi mắt sâu lóe sáng.

Đó là một loại ánh sáng cứng cỏi nào đó không thể phá hủy, mang theo ấm áp bẩm sinh của nó.

— Rất lâu trước đây, cô từng thấy ở trong mắt phụ thân.

Buông tay ra, Hoắc Khứ Bệnh nhìn Tử Thanh tựa như bị cụng đến hồ đồ, cười ha hả, xoa đầu cô: “Choáng à?”

Tử Thanh hoàn hồn, trán thật sự đau âm ỉ, tay vỗ lên, hình như còn u một cục nữa.

“Thằng nhóc cậu đúng là thiên tài xúc cúc bẩm sinh!” Hoắc Khứ Bệnh cười nói, “Nên dẫn cậu đi thành Trường An mới đúng!” Vừa nói xong, dường như chàng hối hận ngay tắp lự, cứ tưởng tượng cảnh cậu thiếu niên này biến thành món đồ cưng cung cấp cho hoàng thân quốc thích thưởng ngoạn là đã thấy không thể chịu đựng được.

“Xúc cúc thật thú vị.” Không để ý đến sắc mặt biến hóa của Hoắc Khứ Bệnh, Tử Thanh không nghĩ nhiều, chỉ tiếc rẻ nói, “Tiếc là mai này không chơi được nữa.”

Chàng không hiểu hỏi: “Sao thế?”

“Càng là trò vui cảm thấy thú vị thì càng không được thả mặc mình, nếu không sẽ mê muội mất cả ý chí.” Tử Thanh thở một hơi, buồn bã nói.

Hoắc Khứ Bệnh không thể luận bàn nổi nhìn cô chằm chằm, ngẩn ra một lát, thế mới biết Mặc nhân đúng là khắc nghiệt với nguyện vọng bản thân bậc nào, càng yêu thích càng phải hạn chế chính mình.

“Cha cậu nói à.” Chàng nhíu mày.

“Ừm.”

“Mai này đừng nghe lời đó của cha cậu, nghe ta.” Hoắc Khứ Bệnh ngắn gọn linh hoạt nói.

Tử Thanh bất mãn nhăn mày nhìn chàng lom lom.

“Ta là Tướng quân! Tướng quân của cậu!” Hoắc Khứ Bệnh rất đương nhiên bổ sung.

Lúc hai người về doanh trời đã gần hoàng hôn, vừa tới giờ dùng cơm, một mùi thơm của thức ăn bay quanh doanh trại. Tử Thanh sực nhớ tới ý đồ ban đầu đến đây, vội thưa cùng Hoắc Khứ Bệnh: “Hiện nay vết thương của tôi đã khỏi hẳn, xin Tướng quân ra lệnh, bảo bếp không cần làm món riêng cho một mình tôi.”

Hoắc Khứ Bệnh tùy ý gật đầu, nói: “Được, hiển nhiên là đến bình minh cậu *****̃ng cần bắt đầu luyện tập theo quân, giờ Mão đến trước trướng ta đợi lệnh.”

“Rõ.”

Dắt ngựa đi tới chuồng ngựa, đi được một nửa, Triệu Phá Nô vội ra đón, sơ lược bẩm lại vài việc quân quan trọng cho Hoắc Khứ Bệnh, thi thoảng lại liếc sang con Tuyết điểm điêu trong tay Tử Thanh.

Tử Thanh tránh sang một bên, đưa mắt nhìn thấy Oman đang dựa vào cột cờ cách đó không xa, đang cười với mình. Cho đến khi trông thấy Tử Thanh nhìn thấy mình, hắn mới đứng dậy đi tới.

“Sao trán xanh một cục thế? Đụng vào đâu rồi?” Việc đầu tiên hắn lưu ý đến.

“… Không cẩn thận đụng phải, đụng phải, đụng phải thân cây.”

Tử Thanh lúng túng nói, cũng đâu thể nói là cụng với Tướng quân chứ.

Đang nghe Triệu Phá Nô báo cáo quân vụ, Hoắc Khứ Bệnh mỉm cười khó hiểu.

Oman bất đắc dĩ cười cười, liếc sang Tuyết điểm điêu bên cạnh cô, chỉ đánh giá một lát đã kìm lòng không đặng khen: “Thật là một thớt ngựa tốt!”

“Ừm, chạy như gió,” Tử Thanh *****̃ng cực kỳ yêu thích thớt ngựa, ***** nó nói, “Mà như còn hiểu được tính người.”

“Tướng quân cho cậu à?” Oman cố ý hỏi nhảm một câu.

Tử Thanh gật đầu.

Nhìn Tuyết điểm điêu, Triệu Phá Nô cảm giác gan mình quặn đau.

Oman đưa tay ***** con ngựa, đá mắt liếc Hoắc Khứ Bệnh đưa lưng về phía mình, sắc mắt lấp lóe…

“Thanh nhi, ta *****̃ng rất thích thớt ngựa này, cậu cho ta được không?” Hắn đột nhiên nói.

Bóng lưng Hoắc Khứ Bệnh bỗng đờ ra.

Tử Thanh chỉ do dự chốc lát, bèn giao dây cương vào tay Oman, cười nói: “Được!”

Giờ thì, đến phiên Hoắc Khứ Bệnh thấy lá gan mình khá đau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lam sắc sư