Sĩ Vì Tri Kỷ

Lượt đọc: 9834 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »
Chương 67
đông chí. ba

❊ ❊ ❊

“Lần này về ở được bao ngày?” Vệ Thanh nhận nhĩ bôi*.

(*) chung rượu có tai để cầm.

“Ở cạnh hầu mẹ thêm đôi ngày rồi về lại Lũng Tây thôi ạ.” Hoắc Khứ Bệnh bất giác cười cười, “Thả bọn họ ở đấy, chung quy trong lòng không buông được, vẫn ở đấy mới yên tâm chút.”

Vệ Thanh há không rõ cảm nhận của chàng, đột nhiên, rất nhiều khuôn mặt quen thuộc hiện lên trước mắt, gọi ra tên, gọi không được tên, từng người đều sinh động như lúc ban đầu…

“Đúng rồi, cậu à, ngài có biết người nào của Mặc gia không?” Hoắc Khứ Bệnh đột nhiên hỏi.

Vệ Thanh khẽ giật mình: “Mặc gia? Từ sau khi bệ hạ cho Nho gia độc tôn học thuật, hình như không còn nghe nhắc đến, bệ hạ cũng rất kiêng kị với bọn họ, đối bọn hắn rất có kiêng kị, cũng có nghe họ đã xuất hiện trở lại.”

“Trong quân Lý Quảng từng có một người, tên làTần Đỉnh, nghe nói ông ấy là người Mặc gia, luôn giúp Lý Quảng thủ thành nhiều năm.”

“Làm sao con biết?” Vệ Thanh nghiêm túc hỏi.

Hoắc Khứ Bệnh ngồi thẳng dậy, nói: “Trước đây Cao Bất Thức đã từng giao thủ với ông ấy, lúc nhắc đến, khen không ngớt lời! Nghe nói công phu của người Mặc ấy rất giỏi!”

Vệ Thanh nhíu mày: “Mấy người Hồ ấy *****̃ng không thể tin cả, Mặc gia dùng võ phạm vào húy, bệ hạ kiêng kỵ cũng chính là chỗ này… Khứ Bệnh, chuyện này con không được nhắc lại với kẻ khác, cả về phía Cao Bất Thức kia, *****̃ng dặn hắn một tiếng, bảo hắn chớ nói bậy khắp nơi. Lý Lão Tướng quân đóng giữ biên tái nhiều năm, cũng là cuộc sống ngày lại ngày của ông ấy, không có công lao vẫn còn khổ lao. Nếu bị người ta dùng chuyện này bắt đằng chuôi, gài cái tội danh kết giao với Mặc gian cho ông ấy, cũng không quá công bằng cho Lão Tướng quân.”

“Ngài đúng là phúc hậu, nhưng người ta chưa chắc nhận phần ân tình này của ngài.” Hoắc Khứ Bệnh miễn cưỡng nói, thấy Vệ Thanh nhìn mình chằm chằm, mới nói, “Tần Đỉnh đã chết từ sau năm trước rồi, con cũng chỉ có đào tới Lý Cảm, nào dám đi trêu chọc Lý Quảng. Cậu à, ngài cứ yên tâm, con chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi tí thôi…”

Nghe như có ý khác trong lời, Vệ Thanh nghi hoặc hỏi: “Chả nhẽ con cũng biết người Mặc gia?”

“Không có.” Hoắc Khứ Bệnh đáp rất nhanh, cười nói, “Ngài còn không biết thì con biết đi đầu mà tìm. Có điều cảm thấy người có công phu giỏi vậy, không thể sử dụng cho chính con, rất đáng tiếc.”

Vệ Thanh dù không hỏi tới, nhưng luôn cảm thấy vẻ mặt Khứ Bệnh khác thường, đặc biệt nhìn chằm chằm vào hai mắt chàng, mới thôi.

“Hồi nào về Lũng Tây nhớ ghé lại đây một chuyến,” Vệ Thanh dặn dò, “Trong hầm rượu còn ít rượu ngon, con lấy hai xe đi, mấy huynh đệ trong doanh, rồi đám Giáo Úy nữa, chia rượu chút, làm Tướng quân nên có dáng vẻ của Tướng quân, chớ để người ta thấy con chỉ nhớ có mỗi mình về kinh thành hưởng phúc, biết chưa?”

Hoắc Khứ Bệnh gật đầu cười nói: “Vâng.”

Lý Cảm đứng lặng im trong tuyết đã một lúc, anh ta vốn dĩ cho người vào thông báo với Mông Đường, không ngờ trùng hợp hôm nay Mông Đường không ở trong doanh. Mà không được cho phép, anh ta tuyệt đối không tiện tự ý vào quân doanh, trong phút chốc không biết làm sao, lại không muốn cứ thế đi khỏi, mới đứng ngoài cửa doanh.

“Ti chức là anh trai của Tử Thanh.” Dịch Diệp móc túi tiền từ trong ngực ra, đếm ba đồng vàng, đau lòng đưa ra, “Lần trước Lý Giáo Úy gửi đồ tới, Tử Thanh một mực phải trả tiền lưỡng lại cho ngài, ngài xem như này đủ không?”

“Rất ổn, rất ổn…”

Dịch Diệp gượng cười, cơ bản vì dắt dây với chuyện Lý Quảng năm xưa mà anh ta cũng có ***** đáo hơi phê bình Lý Cảm, định trả tiền xong là đưa chân rời đi, nhưng không ngờ Lý Cảm ôn tồn lễ độ vậy, một lòng chỉ quan tâm Tử Thanh, đổi lại khiến anh bỗng chốc không biết nên làm thế nào mới phải.

“Cô ấy đang ở trong doanh trại à?”

“Phải…”

“Ta không vào được, anh có thể giúp ta mời cô ấy ra ngoài một chuyến chứ?” Lý Cảm đẩy bàn tay cầm đồng vàng của Dịch Diệp về, ôn hòa cười nói, “Đây xem như là thù lao.”

Lý Cảm vẫn không nhận, rũ mắt nói: “Anh thay ta chuyển tin một lời, ta ở quận Vân Trung đến, chỉ là có mấy câu muốn nói với cô ấy.”

“Đa tạ!” Lý Cảm vui vẻ nói.

Dịch Diệp qua báo Triệu Chung Vấn xong, bèn xoay người lên ngựa chạy vào trong doanh, không lâu sau về đến y thất, thấy Tử Thanh đang bỏ dược liệu vào giã nhỏ.

“Anh? Sao quay lại rồi?”

Tử Thanh khựng tay lại, lập tức tiếp tục giã, chỉ hờ hững “Ồ” một tiếng.

“Hắn muốn gặp em.” Dịch Diệp nói tiếp, “Ta cầm tiền muốn trả hắn, nhưng hắn không chịu cầm. Hay, tự em đi trả đi?”

Tử Thanh không lên tiếng, cau mày.

“Hắn từ quận Vân Trung đến, không có Mông Giáo Úy hắn vào không được, xem ra đã đứng trong tuyết một lúc lâu.” Dịch Diệp nói liên miên, trộm nhìn sắc mặt Tử Thanh rồi nói, “Được rồi, em không gặp hắn cũng phải, ta đi ném trả tiền cho hắn, mặc xác hắn muốn hay không.”

Tử Thanh vẫn cúi đầu, không nói một lời.

Tử Thanh nhíu mày càng chặt, vứt cối chày trong tay đi tới: “Em ra gặp một lần.”

“Ừm.”

Hai người một ngựa, chạy ra cửa doanh phía đông, Tử Thanh nhanh chóng nhìn thấy Lý Cảm còn đứng trên đất tuyết.

Gần như là đồng thời, Lý Cảm ngó thấy Tử Thanh trên lưng ngựa, mừng rỡ trong lòng, hối hả vài bước lại đây, giữ chặt ngựa, nhìn Tử Thanh nhảy xuống.

“A Nguyên.”

“Lý Giáo Úy.”

Tử Thanh thi lễ với anh ta, ngay sau đó ngoái nhìn về hướng Hổ Uy doanh, thấy có hai người hai ngựa đang chạy tới. Thị lực cô rất tốt, nhận ra một trong đó là Đế Tố.

“A Nguyên, sao thế?” Lý Cảm nhìn ra vẻ mặt lạ thường của cô, lo lắng hỏi.

Tử Thanh quay đầu lại, nhíu mày nhìn anh ta: “Huynh đi nhanh đi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lam sắc sư

Truyện bạn đang đọc dở dang