Sĩ Vì Tri Kỷ

Lượt đọc: 9797 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »
Chương 8
tình quê. thượng

❊ ❊ ❊

“Cầm kích… mười vòng… cùng Ngũ chịu chung… há mồm là ra! Hắn, hắn cho là… đang gọi… chó nhà hắn ha!”

Dịch Diệp kéo kích, thở hổn hển, bước chân chậm như đang bò, miệng vẫn không rảnh.

“Ha… Ha ha…” Đế Tố cũng mệt đến nỗi tiếng cười cũng kéo thành vài đoạn, “…nói không sai!”

Hai người họ chạy chậm nhất trong năm người, mới xong hai vòng, Dịch Diệp đã ước gì được lăn ra đất, kích càng thêm nặng, như kéo người hắn xuống đất.

Tử Thanh vốn đã ở phía trước chẳng biết lúc nào vòng trở lại, không nói gì, đưa tay qua cầm kích.

“Thanh nhi, không được!” Dịch Diệp lảo đảo đuổi theo cô, định cầm lại kích, “Đừng ỷ mạnh, em sẽ mệt đó.”

“Em làm được.”

Tử Thanh tránh hắn, qua loa nói.

Triệu Chung Vấn thấy thế, *****̃ng quẹo lại giống vậy, cầm kích trong tay Đế Tố, hai thanh kích nặng gần như muốn làm anh ta ngã bổ chửng, đè đến mức anh làm thế nào *****̃ng chạy không nổi. Đế Tố thấy anh cầm không được, vội vàng định chụp lại, kích đã bị một bàn tay to cầm lấy, giương mắt nhìn sang, Từ Đại Thiết đã cầm kích chạy trước, Tử Thanh theo sau lưng anh ta, bước chân có phần nặng nề.

Mặt trời sau giờ Ngọ chiếu xuống, hai bóng lưng một lớn một nhỏ đung đưa ở phía trước, Triệu Chung Vấn, Dịch Diệp, Đế Tố đều hơi ngẩn ra, sau chốc lát, dợm bước đuổi theo hai người.

Tử Thanh chậm rãi đi đến chỗ giá để binh khí, lắp lại kích xong xuôi, lúc quay trở lại hơi thở đã điều hoà, thấy mọi người đều miệng đắng lưỡi khô, bèn xoay người đi lấy nước.

“Cậu em này của cậu, thật không dễ chọc!” Triệu Chung Vấn mệt mỏi dựa lên cành cây, dựng ngón tay cái nói với Dịch Diệp.

Triệu Chung Vấn cười nói: “Cậu có thể gượng hết mười vòng đã không dễ, y sĩ trước còn không bằng cậu đấy.”

Dịch Diệp nhớ đến dáng vẻ hơn hớn của hai y sĩ lúc rời đi, trong trướng lại còn dư rượu xoa bóp, cuối cùng giờ đã hiểu ý nó.

Một Hỏa trưởng phía bên kia sân tập võ ngoắc Triệu Chung Vấn, hình như có chuyện bàn giao, Triệu Chung Vấn vội đi qua.

Đế Tố khẽ thở dài, hé mí mắt: “Đều tại ta, ta không nên nhắc tới vợ Triệu Lão Đại.”

“Việt Kỵ Giáo Úy với Triệu Lão Đại của chúng ta có mối hận đoạt vợ, hắn không muốn nghe người khác nhắc tới chuyện này, ta thấy hắn ước gì Triệu Lão Đại chết mới phải đó.”

Tử Thanh ôm túi nước tới, nước bên trong chỉ còn non nửa túi, đưa cho Từ Đại Thiết trước, dặn dò: “Thấm trơn môi là được, đừng uống nhiều.” Từ Đại Thiết chỉ nói nước quá ít không đủ chia, đàng hoàng nhấp một hớp nhỏ rồi đưa trả.

Đế Tố vỗ vỗ miệng, dùng ống tay áo qua loa lau nước đọng trên môi, mới nói: “Việt Kỵ Giáo Úy và Triệu Lão Đại của chúng ta vốn là đồng hương, đều rất ưng ý Triệu tẩu tử, khục, lúc đó Triệu tẩu tử vẫn còn là cô nương nhà người ta, không gọi Tẩu tử được. Sau này Việt Kỵ Giáo Úy chưa kịp cầu hôn đã nhập ngũ, nên Tẩu tử mới lấy Triệu Lão Đại.”

“Việt Kỵ Giáo Úy cứ thấy Triệu Lão Đại là dựng lông mày thẳng đứng bới lông tìm vết, chỉ ước gì ngày ngày đều có thể tìm ra râu ria phạt chúng ta một tận.” Đế Tố thừa dịp Dịch Diệp đờ người ra, cầm túi nước uống tiếp một hớp, “Nhưng có chuyện ta thiệt nghĩ mãi mà không rõ, hắn hận Triệu Lão Đại đến nghiến răng nghiến lợi, như rằng ước gì ảnh chết sớm một chút mới phải, nhưng vẫn cứ để Triệu Lão Đại làm Kỳ thủ, không cần xông trận, là sao vậy?”

“Vì hắn không muốn hại Triệu Lão Đại.”

Từ Đại Thiết ngu ngơ tiếp lời, lập tức bị Đế Tố dùng cùi chỏ thọc nhẹ, anh gãi gãi ngứa ngáy, không nói nữa.

Đế Tố gật đầu lia lịa: “Không sai, chắc chắn là thế rồi!”

“Tôi đoán,” Tử Thanh cầm túi nước, uống một miếng, nhẹ giọng thở dài: “Anh ta không muốn cô gái kia biến thành quả phụ, anh ta sợ cô ấy thương tâm.”

Nghe vậy, cả đám chợt im bặt.

Gió trên trời cao gào thét sượt qua, xé áng mây như kéo sợi vải dắt đi. Trong một góc doanh, Mông Đường cẩn thận mài luyện đầu mũi tên bên đá mài, ở một góc không bắt mắt ở thái dương, một lọn tóc bạc mọc sớm.

Dịch Diệp chọn một con nom ngoan ngoãn hiền lành nhất trong hai con ngựa của mình, Tử Thanh thì chọn con nhìn hơi khỏe hơn. Triệu Chung Vấn đưa họ ra vạt đất hoang ngoài doanh trại, tìm chỗ hơi vắng vẻ định dạy hai người cưỡi ngựa.

Xa xa, các lão binh hoặc ngồi trên lưng ngựa cỡi ngựa bắn cung, hoặc cầm kích, giáo, mâu tập luyện chém giết. Tiếng vó ngựa, tiếng hí, cộng thêm tiếng sắt thép binh khí tấn công cùng hoà trộn thành một con rồng khổng lồ, từ trong bụi mù huyên náo xông ra. Dịch Diệp lần đầu xem kỵ binh thao luyện gần đến thế, còn chưa lên ngựa đã tim đập thình thịch không ngừng, tay cầm cương không khỏi có phần run rẩy.

“Lên!”

Triệu Chung Vấn một tay đỡ hắn, giúp hắn lên ngựa.

Dịch Diệp học theo cô, *****̃ng đưa tay ***** bờm ngựa, nào ngờ thớt ngựa của hắn không cảm kích cho lắm, bực bội lắc đầu, lại phì mũi một hơi, dọa Dịch Diệp rụt tay về, không dám tùy tiện đụng chạm nó tiếp.

Triệu Chung Vấn cũng lên ngựa, cười nói: “Không cần sợ, cậu chỉ cần nắm chắc dây cương là được, chúng ta đi trước, cậu dùng chân thúc nhẹ bụng nó nào.”

“Chỉ cần cậu quen với ngựa, tuyệt đối không khó.” Triệu Chung Vấn cười nói.

Tử Thanh chậm rãi đi theo bên cạnh Dịch Diệp, cũng giục ngựa đi từ từ.

Cách đó không xa có hai con ngựa phi tới, là Đế Tố và Từ Đại Thiết, Đế Tố một tay cầm cương, tay kia cầm đoản sát; Từ Đại Thiết thì cầm trường kích, nhìn dáng vẻ hai người cưỡi ngựa đã rất nhuần nhuyễn.

“Đương nhiên, người Khương chúng ta từ lúc biết đi đã biết cưỡi ngựa, đây tính là gì.” Đế Tố đắc ý nói, “Nhưng mà cưỡi ngựa học nhanh lắm, không sợ té là được.”

“Mấy cậu đừng đến thêm phiền! Đi đi đi, luyện tiếp đi!”

Triệu Chung Vấn phất tay đuổi bọn hắn, sợ Đế Tố tâm tính còn trẻ con không biết nặng nhẹ, nhỡ chọt mông ngựa Dịch Diệp cái, xem Dịch Diệp trước mắt kia cũng không đối phó nổi.

Đế Tố cười ha hả, phóng ngựa quay đi. Từ Đại Thiết toét miệng nhe cặp răng trắng phau, cũng chạy theo sát Đế Tố.

“Đừng làm càn, đừng cố chơi đấy!” Triệu Chung Vấn ở phía sau gào lên dặn dò.

Đế Tố chẳng ngoái lại, chỉ giơ cây đoản sát lên lắc lắc, ra hiệu đã nghe thấy.

Từ Đại Thiết học theo, *****̃ng giơ cao trường kích, múa như giỡn.

“Đế Tố còn nhỏ vầy, đã phải ngày ngày thao luyện trong quân, thật làm khó cậu ấy.” Dịch Diệp vẫn cho ngựa chậm rãi dạo bước, hỏi, “Tôi nghe nói Đế Tố rất giỏi tìm nguồn nước, là thật ư?”

Triệu Chung Vấn cười gật đầu nói: “Thật đấy, cậu ấy cực nổi tiếng trong đám kỵ binh tộc Khương, chỉ cần dùng mũi ngửi, cậu ấy sẽ có thể tìm ra chỗ nguồn nước, nên Tướng quân xem cậu ấy như bảo vật chọn tới.”

Dịch Diệp chậc chậc tán thưởng.

Người kỳ tài vậy Tử Thanh cũng chưa từng nghe thấy, không khỏi thầm tán thưởng.

Nhìn theo hướng Đế Tố Từ Đại Thiết rời đi, Triệu Chung Vấn nhớ tới một chuyện, nhắc nhở họ: “Đúng rồi, trước mặt Đế Tố, tốt nhất là các cậu đừng nhắc đến Lý Tướng quân Lý Quảng, càng đừng nói tốt về Lý Tướng quân, nếu không thằng bé này phát điên lên, đến Thiết Tử cũng ngăn không được.”

“Sao thế?” Dịch Diệp không hiểu.

Triệu Chung Vấn lắc đầu thở dài: “Mấy năm trước người Khương làm phản, trong đó có cha mẹ cậu ấy, sau đó đều bị Lý Tướng quân giết.”

Tử Thanh rơi lại phía sau, nghe thấy, sắc mặt bỗng hơi trắng bệch, chần chờ mãi mới hỏi: “Là cái lần quan ngoại Trí Thủy sáu năm trước?”

Triệu Chung Vấn quay lại kinh ngạc nhìn cô: “Cậu biết ư?”

Tử Thanh cụp mắt, lí nhí ậm ừ: “Tôi… nghe người ta nói.”

“Hầy…” Triệu Chung Vấn cũng chẳng nghi ngờ, quay người lại ngó sang Dịch Diệp thở dài, “Hơn một ngàn người đã hàng, không ngờ đáp trả vẫn là một con đường chết.”

Phía sau bọn họ, như có chùy sắt nặng nề đập mạnh, Tử Thanh cúi đầu thật thấp, xương bả vai hơi nhô lên, tay siết chặt dây cương, gân xanh ẩn hiện, đốt ngón tay tái nhợt.

“Giết kẻ đầu hàng!?” Dịch Diệp cả kinh nói.

Triệu Chung Vấn thở dài: “Nghe nói là Lý Quảng cố ý dụ hàng, người Khương trúng kế, tưởng thật đầu hàng. Lý Quảng không uổng một binh một tốt, giết sạch phản loạn người Khương.”

“…” Dịch Diệp sững sờ, ngây ra mãi lâu, không thốt ra lời, mà thật ra cũng không biết nên nói gì.

Bóng người bên cạnh lướt qua, hai người sực tỉnh, ngẩng nhìn lại, đúng là Tử Thanh quát ngựa chạy thẳng đến đằng trước. Triệu Chung Vấn thấy cô cưỡi ngựa vững vàng, không có vẻ trúc trắc của người mới học, ngạc nhiên nói: “Em cậu từng học qua ở nhà à?”

“Thảo nào, thảo nào. Nhưng sao cậu…”

“Thì ra là thế.”

Dịch Diệp tiếp Triệu Chung Vấn cười ha hả, thấy anh ta không hỏi nữa, thầm thở phào. Đến khi hắn giương mắt nhìn lại, bóng Tử Thanh nhỏ dần, đã chạy rất xa.

Gió vi vu lướt qua bên tai, Tử Thanh lặng thinh nhìn chằm chằm hư không trước mặt, không ngừng khẽ quát ngựa, muốn ngựa chạy nhanh thêm chút, cứ như rong ruổi như bay đã là chuyện của kiếp trước.

Ồn ào huyên náo xung quanh dần rời khỏi cô, đổi thành xa xôi mà lạ lẫm, thảng như cô lạc về sẩm tối kia sáu năm trước, mặt trời lặn cạnh con sông dài, ráng mây chiều như máu…

“Là cha thiếu bọn họ, nên trả.” Giọng nói vẫn luôn ôn hòa bình tĩnh như thường lệ.

Nhưng ông không nói cho cô, chuyện này chỉ có thể để mạng lại trả.

Đến khi cô điên cuồng đánh ngựa chạy đến, nhìn thấy cha mình ngồi quỳ chân trên đất, giáo dài xuyên tim, xuyên thấu ra sau lưng, chống lấy người ông không cho ông đổ xuống.

Người tất nhiên đã đứt hơi, tay giữ trên giáo dài, lạnh băng, cứng đờ, không còn ấm áp của ngày xưa.

Máu đã chảy tận, từng li từng tí rót vào mặt đất dưới người ông.

Cô chậm rãi quỳ xuống, nhẹ nhàng dựa vào người cha mình.

Mặt trời chìm mặt trăng hiện, mặt trăng lặn mặt trời mọc…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lam sắc sư

Truyện bạn đang đọc dở dang