Phan Tây Hồ, Tiên Sinh Lịch Sử

Lượt đọc: 425 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHỤ MẤY BÀI THI CỦA TIÊN-SINH

DỊCH BÀI THƠ ÔNG NGHÈ TRẦN THAI-XUYÊN TẶNG TIÊN-SINH LÚC Ở KINH (nguyên Hán-văn)

Khói nước làng xưa vẫn điếu ông,

Gió xuân đưa thẳng đến non bồng.

Hát pha khúc diễu tiên cười ngất,

Mặt nhợm hơi hèm khách trống không.

Son phấn bàn chơi năm bảy chuyện,

Được thua hứng cũng một đôi sòng.

Ngư hồ giận bấy thuyền người chậm,

Ngọn sóng chiều hôm dội cửa đông.

CẢM TÁC (lúc Nam-du ở Phan-Thiết năm 1905)

Gió tố mưa giông đổ lộn phèo,

Trời già chi nở thắt khi eo.

Gẫm mùi trung hiếu nên cay đắng,

Giở túi văn chương đã mốc meo.

Bợm điếm lăng xăng lo chợ cháy,

Con hoang lơ lững khóc cha nghèo.

Non cao biển rộng mênh mông cả,

Mặc sức bơi chơi, mặc sức trèo.

CON MUỖI

Mình thì ngăn ngắn cẳng thì dài,

Nho nhỏ nhưng mà chẳng sợ ai.

Ít sức biết đâu mang đặng núi,

To gan có lúc cắn càn voi.

Xua tanh lũ kiến tuồng vô dụng,

Gây mật bầy ong dạng bất tài.

Minh bạch gẫm ra thua nghỉ hết,

Ăn người rồi lại nói bên tai.

HỌA THƠ NGƯỜI GỞI

Mưa dầm ai dội, nắng ai dang,

Sực nhớ ông Chi khóc dạo đàng. 19

Rắn mắt dò chơi then tạo-hóa,

Sẵn vai nhắc thử gánh giang sơn.

Gió giông nước cũ lòng đương bận,

Cây cỏ non Tiên dạ những màng.

Cuộc ngoại hỏi nào tay quốc thủ,

Hơn thua một nước dễ ai hoàn.

« Lùi
Tiến »