Oskeola Thủ Lĩnh Da Đỏ

Lượt đọc: 486 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CÔNG LÝ MIỀN BIÊN GIỚI

Về nhà được ít hôm tôi nhận lệnh điều động về đồn King, nơi đặt Vụ da đỏ và Ban tham mưu quân đoàn Florida. Tư lệnh quân đoàn là tướng Clints, tôi được phân công về ban tham mưu của ông.

Tôi vô cùng buồn bã nhưng vẫn phải chuẩn bị ra đi. Thật buồn biết bao nhiêu khi phải chia tay với những người yêu thương tôi vô hạn, những người mà vừa qua tôi đã phải sống xa đằng đẵng suốt mấy năm trời. Mẹ và em gái tôi cũng rất buồn, họ khuyên tôi chuyển sang ngạch dự bị để có thể mãi mãi ở nhà.

Hẳn tôi đã nghe theo lời khuyên của mẹ và em gái, nếu không bị tiếng gọi của bổn phận thôi thúc. Trong thời điểm nóng bỏng này tôi không thể làm như thế - tôi sẽ bị coi là một tên hèn nhát, phản bội. Tổ quốc đòi hỏi tôi cầm súng. Dù sự nghiệp chúng tôi chính nghĩa hay phi nghĩa, dù thâm tâm chúng tôi tự giác hay miễn cưỡng - tôi vẫn cứ phải cầm súng chiến đấu. Cái đó có tên gọi là lòng yêu nước.

Tôi buộc phải xa nhà còn vì một lý do khác nữa, vị tất cần phải nói rõ hơn. Từ hôm trở về tôi vẫn thường dõi mắt sang bờ sông bên kia, nhìn đăm đăm về đảo xanh kỳ diệu. Ồ, tôi vẫn chưa quên Maiuymi!

Chưa chắc tôi đã hiểu đúng tình cảm của mình - trong tôi chúng thật phức tạp và đầy mâu thuẫn. Mối tình thuở thiếu thời lại bùng lên mãnh liệt, đè bẹp những say mê ngắn ngủi mới thoảng qua. Tình yêu lại bùng lên từ dưới đống tro tàn, nơi bấy lâu tưởng chừng nó chỉ còn leo lét... tình yêu, tình yêu với những ân hận, xót xa, những cắn dứt, ngờ vực, ghen tuông, nghi ngại... - tất cả đang sôi lên và vật lộn trong trái tim tôi.

Từ hôm về tôi chưa một lần dám đặt chân lên hòn đảo đầy lôi cuốn ấy. Tôi thấy mẹ tôi luôn để ý canh chừng. Thậm chí tôi không dám hỏi thăm để may ra xua đuổi được những nghi ngờ đang dằn vặt. Và tôi không sao xóa được một linh cảm đáng lo ngại trong lòng: không phải mọi chuyện vẫn đều êm đẹp.

Maiuymi có còn không? Nàng còn nhớ tôi không? Mà liệu tôi có quyền đòi hỏi lòng chung thủy của nàng không, một khi chính tôi chưa hề biết nàng có yêu mình hay không?

Chia tay với mẹ và em, tôi lên đường. Hai mẹ con ở nhà cũng không đến nỗi vắng vẻ, đồn điền chúng tôi được một ông bác bên ngoại nhận lời bảo trợ. Niềm tin tôi sẽ mau chóng trở về làm dịu bớt nỗi buồn chia ly. Vả lại, cho dù chiến dịch có kéo dài đi nữa thì tôi vẫn có điều kiện về thăm nhà, vì vùng tác chiến cũng không xa nhà cho lắm. Cũng như mọi người, bác tôi cho rằng sẽ chẳng phải đánh đấm gì nhiều. “Dân da đỏ sẽ chịu ngay những điều kiện của ông phái viên thôi mà, - ông bác nói. - Còn nếu họ không chịu thì đúng là một lũ ngốc, thân làm tội đời, chớ trách”.

Đồn King khá gần nhà tôi, đóng ngay trên lãnh thổ da đỏ và cách đường biên giới khoảng mười bốn dặm. Từ nhà tôi đến đồn mất không quá một ngày đường. Có Jec Đen vui tính cùng đi, con đường chắc sẽ không đến nỗi xa lắm. Chúng tôi sắp một đôi ngựa tốt nhất và vũ trang từ đầu tới chân.

Đường mòn xuyên rừng chạy dọc con suối, tuy không men ngay bờ nhưng cũng khá gần trang trại của bà Pauell. Đến điểm giao lộ, tôi tần ngần nhìn trong những lối mòn. Đã bao lần tôi rạo rực, sung sướng dạo bước trên con đường ấy. Tôi ghìm ngựa, phân vân giữa những ý tưởng lạ lùng. Lúc thì tôi quyết định rẽ vào, lúc lại thôi, lúc đã nới cương, lúc lại kéo căng toan giục ngựa.

“Mình có nên ghé vào thăm nàng một lần nữa không nhỉ? Ghé vào để sống lại với những xao xuyến bồi hồi của tình yêu!... Nhưng, có lẽ muộn rồi chăng? Có thể giờ đây tôi không còn là người khách mà họ mong đợi? Họ sẽ thù hận nhìn tôi? Chà, có thể lắm chứ!”.

- Ông sao thế, ông Jorge? Chúng ta đi lộn đường rồi, - Jec Đen cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

- Tôi biết, Jec ạ. Nhưng tôi muốn ghé thăm bà Pauell một tí.

- Bà Pauell? Lạy chúa! Chẳng lẽ ông không biết tí gì sao, ông Jorge?

- Chuyện gì vậy? - Tôi hỏi mà tim thắt lại.

- Gia đình Pauell đã hai năm nay chẳng còn ai ở đây cả.

- Thế họ ở đâu?

- Không ai biết. Có lẽ đến một trang trại khác, cũng có khi là đi đến một vùng xa xôi nào đó.

- Thế bây giờ ai ở đây?

- Chẳng ai cả. Nhà bỏ hoang.

- Vì sao bà Pauell lại bỏ đi?

- Chuyện dài lắm... không lẽ ông không nghe nói gì à, ông Jorge?

- Không, không nghe gì cả.

- Vậy để tôi kể ông nghe. Ta đi nào. Muộn rồi, đi đêm qua rừng không lợi đâu.

Tôi quay ngựa, sóng hàng đôi trên con đường lớn. Tim tôi đau nhói khi nghe câu chuyện Jec kể.

- Ông biết không, tất cả đều do Ringgold bố mà ra. Riêng tôi thì tôi nghĩ là Ringgold con cũng thọc tay vào. Bà Pauell tự nhiên bị mất mấy nô lệ, do người da trắng bắt cóc thế nào. Nghe nói thì Ringgold biết rõ việc đó hơn ai hết. Mọi người cũng lên án cả Ned Spens và Bill Williams nữa. Mất nô lệ, bà Pauell đến gặp luật sư Grabb. Ông Grabb đó lại là bạn thân với ông Ringgold, thế là hai người cùng nhau lập mưu đánh lừa bà quả phụ da đỏ.

- Lừa làm sao?

- Tôi không biết có đúng thế không, ông Jorge ạ. Đó là tôi nghe người da đen nói vậy. Còn người da trắng thì họ nói khác. Chuyện này là do thợ rừng nhà Ringgold, anh chàng Pomp da đen kể cho tôi. Ông có biết Pomp không, ông Jorge? Anh ta bảo là hai ông ấy đã cố tình lừa bà Pauell tội nghiệp.

- Nhưng mà lừa thế nào mới được chứ, Jec? - Tôi hỏi lại.

- Ông biết không, ông Jorge, ông luật sư bảo bà Pauell ký một cái giấy gì đó. Hình như “Giấy thỏa thuận” thì phải. Pomp kể với tôi là họ ép bà Pauell phải ký. Bà Pauell không biết đọc và cứ thế ký. Xoẹt! - thế là xong. Nhưng đó không phải là “Giấy thỏa thuận”, mà là một thứ khác hẳn, các ông luật pháp kêu là “Văn tự”. Kết quả té ra là bà Pauell bán hết nô lệ da đen và toàn bộ trang trại của mình cho ông Grabb.

- Thật là đểu cáng!

- Sau đó ra tòa, ông Grabb thề sống thề chết là đã chồng đủ tiền mặt cho bà Pauell, còn bà Pauell cũng một mực thề là không có chuyện đó. Nhưng chẳng giải quyết được gì. Tòa xử ông Grabb được kiện, vì có ông Ringgold đứng ra làm chứng. Mọi người nói rằng bây giờ chính ông Ringgold đang nắm cái Văn tự đó. Chính ông ta là kẻ đã dựng lên tất cả.

- Đồ đểu cáng đáng khinh bỉ! Đồ khốn nạn! Này Jec, còn bà Pauell sau đó thế nào?

- Bà Pauell, chàng trai can đảm, và cả cô gái đẹp tuyệt vời đều đã bỏ đi, không rõ là đi đâu. Thế đấy, ông Jorge ạ.

Qua kẽ lá tôi lại nhìn thấy ngôi nhà cũ. Ngôi nhà vẫn uy nghi, sừng sững giữa rừng cam và ôliu. Nhưng hàng rào gãy đổ, chân tường ngập cỏ và mái ngói chỗ lành chỗ vá đã tô đậm dáng vẻ đìu hiu, tàn tạ của một cơ ngơi không chủ.

Nỗi buồn xiết nghẹt con tim, tôi đau xót quay đi.

Tôi không mảy may nghi ngờ câu chuyện Jec Đen vừa kể. Những gì người da đen nói bao giờ cũng thật. Đối với những kẻ như Ringgold và luật sư Grabb thì hành động khốn nạn kia chẳng có gì là lạ, họ hoàn toàn có thể dám làm như vậy. Grabb nửa là điền chủ, nửa là luật sư, với khá nhiều tai tiếng mờ ám.

Jec kể tiếp tôi nghe câu chuyện. Trong thời gian xét xử, Spens và Williams biến đâu mất mặt. Đến lúc xử xong, chúng lại lù lù trở về, nhưng lúc đó chẳng còn ai có thể truy cứu trách nhiệm của chúng.

Các nô lệ bị bắt cóc trước đây tuyệt nhiên không thấy xuất hiện tại vùng này. Có lẽ họ đã bị đem bán ở Mobail hoặc New Orlean với giá khá cao, đủ để thưởng công cho Grabb và cả hai tên tay sai vô lại. Việc bán nô lệ chỉ nhằm vào khoản đó. Riêng Ringgold, lão chỉ còn mỗi một việc là chờ đuổi hết các chủ nhân da đỏ khỏi Florida để lão chiếm đất.

Thủ đoạn này của hai lão già da trắng quả là một trò lưu manh, lừa đảo, một tội lỗi đáng phỉ nhổ. Ấy vậy mà những người da trắng xung quanh lại làm như họ không tin chuyện đó. Bất chấp những nhân chứng chống lại Ringgold và Grabb, người ta vẫn chỉ coi vụ này như một nước cờ láu lỉnh, khôn ngoan.

Tôi không có lý do để nghi ngờ Jec. Rất nhiều kẻ phiêu lưu da trắng ở vùng biên giới đã hành động như thế đối với người bản xứ bất hạnh mà họ gặp trên bước đường xâm lấn. Mà chẳng riêng gì những kẻ phiêu lưu. Ngay đến các phái viên chính phủ, các đại diện cơ quan lập pháp ở Florida, các tướng lĩnh, các điền chủ giàu có như Ringgold... tất cả đều làm như vậy. Có điều trong xung đột giữa người da trắng và da đỏ, không cần thiết phải nhờ đến các luật sư - nạn nhân bao giờ cũng chỉ là người da đỏ!

Vậy có cần phải nói thêm là người da đỏ phẫn uất sẽ quyết chí đứng lên trả thù hay không? Điều đó không thể nào khác được!

Tội lỗi chủ yếu mà người da trắng thường hay buộc cho người da đỏ là tội trộm cắp gia súc. Người da đỏ không phủ nhận trong cộng đồng của họ có kẻ xấu, những tên lười biếng, vô công rồi nghề bất trị. Nhưng thử hỏi trên thế giới này có xã hội nào lại không có những kẻ như vậy? Mặt khác, khi nhận được những kháng nghị về việc mất mát gia súc, các thủ lĩnh da đỏ bao giờ cũng tìm mọi cách để đền bù sòng phẳng, kẻ trộm cắp bị nghiêm trị bằng hình phạt ghê gớm mà phía bên kia biên giới màu da chưa hề biết đến.

Tuy nhiên người da trắng vẫn làm lơ, không đếm xỉa đến thiện chí của họ. Một khi người ta quyết treo cổ chó thì con chó ấy bị buộc là chó điên. Bất kỳ vụ trộm cướp nào ở biên giới người ta cũng gán cho người da đỏ. Những tên cướp da trắng chỉ cần bôi lên một lớp phẩm nâu lên mặt, lúc đó thì công lý nào phân biệt nổi kẻ ấy da trắng hay da màu?


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »