Nhân tình

Nhân tình

Lượt đọc: 3953 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

Chị Hân mặc áo mới. Nó ôm ngang hông chị, thì thào: "Thiệt là đẹp quá!". Chị cười tự mãn: "Em biết mà, ráng giữ nha chị, đừng tìm kiếm xa xôi nữa". Chị lại cười: "Ta biết mà nhóc, hắn thương nhưng mà cộc, lại có vài lít máu điên trong người, đã sao nhóc ạ, ta có đòi hỏi gì hơn đâu".

Nó nhỏen miệng cười, một chút nước mắt rịn ra bờ mi, nó giả vờ cúi mặt vào lưng chị, kỳ thực là quệt nước mắt vào đó. Gã ấy có vẻ thích hợp với kiểu người của chị, cũng bụi bụi, phớt đời, nhìn cuộc sống một cách đơn giản hoá. Hắn có vẻ quyến luyến chị lắm. Nó mừng mà bụng thì lo. Nó lắng nghe những tiếng kêu rộp roạp lo lắng đang lừ lừ dậy lên. Cả hai người đều không thích hợp với mẩu người có thể sống cuộc sống lâu dài.

❊ ❊ ❊

❊ ❊ ❊

❊ ❊ ❊

Chị Hân ngồi giữa đống bát chén, xoong nồi lỉnh kỉnh. Hai tay lua khua miếng bọt biển dính đầy xà bông. Đôi mắt mệt mỏi. Cười. Nó ngồi thụp xuống bên chị, xọc tay vaò mấy cái chén dơ. Chị xua tay: "Đứng dậy, đứng dậy, dơ đồ bây giờ, để tao, tao quen rồi!". Quen? Chị Hân đã quen với những việc mà chị xem là tủn mủn chẳng đáng để vùi dập cuộc đời? Chị lại cười, đôi mắt có đuôi keó một vệt dài: "Ngạc nhiên hả nhỏ? Tao cũng là một phụ nữ với tất cả thể chất và tâm hồn mà - Giọng chị trở nên mơ màng - Bỗng tao thèm... thèm một góc bếp chung thân".

Chị khóc. Nước mắt vòng quanh, giọng vẫn đều đều, khinh bạc, chẳng chút sụt sịt, cứ như chị đang nói chuyện với ai đó và hạt bụi vô tình làm chảy nước mắt chị. Nó không hề ngạc nhiên mà lòng vẫn dậy lên những triền sóng. Vài tháng không gặp, chị gầy và xanh xao hẳn. Nó bỗng cảm thấy chán ngán lòai người, chán chuyện trăng hoa, nhân tình nhân ngãi. Sau ngày mẹ Khoan mất, nó đã bảo chị về nhà trọ, chị nói không nỡ vì Khoan yếu đuối, đau thương quá. Đâu phaỉ chị không biết điều nó lo lắng. Chị biết và chị cứ đi tới. Dũng cảm hay liều? Nó không biết, chỉ biết chị đang ngồi trước nó, nước mắt vòng quanh, giọng vẫn đều đều, khinh bạc.

Nó chấm nước mắt cho chị. Chị cười: ồ, tao khóc hay sao? Đừng buồn vì chuyện tao. Thương người khác là khổ đấy. Đưa khăn đây, tao lau nước mắt cho mày". "Chị vẫn chưa cho em biết tại sao". "Có sao đâu - Chị nhún vai - Đã có những nhàm chán, thoả thuận ngay từ đầu, không muốn chơi với nhau nữa thì thôi, không làm khó cho nhau". Có thể naò đơn giản vậy? Thoả thuận... không thích thì thôi... không làm khó... Nó nhìn qua vai chị, ngoaì kia nắng chiều sắp tắt đang nhạt nhòa trên những nóc nhà xám xỉn. Nó thấy nặng lòng khi nghĩ đến chị và Khoan, rồi chột dạ. Chuyện nó và Cảnh... một ngày nào đó... không chơi với nhau nữa... Trời ơi! Không đơn giản được đâu. Mà tại sao không đơn giản được? Không còn muốn chơi nữa thì thôi chứ sao./.

Mọt sách
Được bạn:Thành Viên VNthuquan đưa lên
vào ngày: 27 tháng 12 năm 2003

« Lùi Tiến »