ề đến buồng, Chương còn cảm thấy nóng bừng hai tai, cổ họng nghẹn như có cái gì chắn ngang. Chỉ thiếu chút nữa, hai mắt anh đã rươm rướm ướt. Một người bạn đồng sự ngẩng đầu lên:“ Thế nào, lão ấy “ sạc
!..”
Người bạn nháy mắt, láu lỉnh:
“ Thôi giấu làm gì, bọn tớ ở buồng đây cũng thấy tiếng đập bàn, quát tháo inh sang. Có chuyện gì cứ nói, anh em cùng cảnh cả …”
Chương không trả lời, lẳng lặng cúi xuống tập sổ sách. Nhưng hai mắt anh hoa lên chẳng còn nom thấy gì. Cái hình ảnh thịnh nộ của ông Giám đốc: cặp mắt trợn trạc, bộ mặt đỏ bừng, bàn tay hộ pháp đập xuống bàn, với những lời xỉ vả không cần kìm giữ, ám ảnh anh hoài. Chương thấy một niềm tủi hổ dâng lên:
“ Đã mang thân đi kiếm tiền, thì là kiếp con trâu, con chó, nhục lắm …”
Và anh cứ càng thấy dằn vặt thêm nhớ tiếc những ngày “ ngoài kia “.
Chương là một nhạc sỹ khá tên tuổi. Ngày tác chiến, anh cùng vợ chạy ra hậu phương. Chương theo đoàn văn nghệ lưu động của khu, còn Hiền ngày ngày ra chợ buôn bán xì xằng. Cứ kể ra đời sống của hai vợ chồng như thế cũng tạm gọi là “ ổn “một sớm quân địch nhẩy dù vây kín bốn mặt. Anh và vợ cùng một số văn nghệ sỹ trí thức bị địch lùa bắt đưa lên một chếc xe lớn, mui bọc kín đưa về Hà Nội. Sau một ít ngày bị thẩm vấn, hai vợ chồng được chúng thả ra với một lời răn đe:
“ Mong ông bà làm ăn yên ổn, tôn trọng luật pháp quốc gia! Đừng để chúng tôi phải hỏi tới …”
Hà Nội nhiều cửa hàng xa xỉ thật, Hà Nội xoang xoảng bạc tiền thật, nhưng phải đâu với tất cả mọi người được nhìn cái ánh điện chói mắt nơi đây.
Chương thắp hương trước bàn thờ và chọn một ngày lành tháng tốt để thảo những tờ đơn nghe thống thiết lắm. Anh thấy rằng những nhạc phẩm không thể nuôi sống anh và vợ ở cái đất Hà Nội xa hoa này, mà phải tìm một công việc gì chắc chắn, nghĩa là có một cái bàn giấy và một cái ghế để đến ngồi hàng ngày. Dù là cạo giấy, dù là còng lưng,dù là gì gì đi nữa, nhưng vẫn con mát mặt hơn cái trò đi lêu têu ngoài phố đến mòn cả đế mấy đôi giầy, để rồi về nhà phải chứng kiến bộ mặt thiểu não của người vợ với nhưng câu nửa như lo lắng, nủa như trách móc:
“ Thế nào anh? Vẫn chưa xin được việc gì à?..”
Mỗi cái lắc đầu uể oải của anh lại làm tái thêm nét mặt đã tái sẵn của Hiền. Chương thấy phiền quá.
Nhưng may sao, đến cuối tháng thứ tư, giữa lúc mà Chương đang tuyệt vọng nhất thì một người bạn giới thiệu anh công việc ở trong cái sở này với số lương tàm tạm. Như người sắp chết đuối vớ được cọc, Chương mừng quýnh bắt tay anh bạn thật chặt và nói những lời cảm ơn chân thành tự trái tim …
Tối hôm ấy, Hiền cố xoay sở mua một con gà để ăn mừng. Vợ chồng xem chừng vui vẻ lắm. Và hơn nữa là để thết đãi ông bạn nhiệt tâm kia.
❊ ❊ ❊