1.
“Lên ngựa!” Hoàng đế nói.
“Ngài lại nói: “Đúng hơn, lên lừa!” Ngài tự chữa khi nhìn thấy con lừa tuyệt đẹp đang được dắt tới cho mình. “Waldemar, ông có chắc con vật này ngoan ngoãn cho ta cưỡi không?”
“Muôn tâu Hoàng thượng thần xin đảm bảo với người.” Bá tước khẳng định.
“Nếu vậy, ta yên tâm.” Hoàng đế phá lên cười và nói. Rồi ngài quay sang nói với quân lính đi theo hộ tống mình: “Các anh, lên ngựa!”
Khu chợ trung tâm ở làng Capri tấp nập người qua lại, đám đông hiếu kỳ được lực lượng hiến binh mang súng trường của Ý chặn lại, còn ở giữa chợ là toàn bộ lừa nuôi trong vùng, chúng được tập kết ở đây cho Hoàng đế dùng làm phương tiện di chuyển khi đi tham quan khắp hòn đảo tuyệt vời này.
“Waldemar!” Hoàng đế dẫn đầu đoàn lữ hành, quay sang Bá tước và nói. “Chúng ta bắt đầu ở đâu đây?”
“Biệt thự của Tibère [47] , tâu Hoàng thượng.”
Cả đoàn đi qua một cổng vòm, sau đó, men theo con đường lát đá không bằng phẳng, dần dần leo lên mũi phía đông hòn đảo.
Hoàng đế thích thú, cười sảng khoái và hài hước trêu chọc Bá tước von Waldemar vì ông ta quá đồ sộ, đến nỗi chú lừa khốn khổ ông ta cưỡi không đứng thẳng nổi, làm chân ông ta cứ bị quệt xuống đất.
Sau khoảng ba phần tư giờ đồng hồ, trước tiên, họ đến chỗ “ Bục nhảy của Tibère [48] ”, một tảng đá kỳ vĩ, cao ba trăm mét, là nơi vị bạo chúa cho ném những nạn nhân của mình xuống biển...
Hoàng đế xuống lừa, tiến đến gần lan can, đưa mắt liếc qua vực thẳm bên dưới. Rồi ngài đi bộ đến chỗ tàn tích của biệt thự Tibère xưa, lang thang giữa những sảnh đường và hành lang đổ nát.
Ngài dừng lại một chút.
Lọt vào tầm mắt ngài là khung cảnh tuyệt đẹp của mũi Sorrente và toàn bộ hòn đảo Capri. Màu xanh rực sáng của nước biển ôm lấy đường cong mỹ miều của bờ vịnh, và hương biển mát lành quyện với hương thơm tỏa ra từ những cây thanh yên.
“Tâu Hoàng thượng, cảnh trí còn tuyệt vời hơn nữa nếu ta lên ngắm ở chỗ nhà nguyện nhỏ của một ẩn sĩ trên đỉnh cao kia.” Waldemar nói.
“Vậy ta lên trên đó đi!”
Nhưng vị ẩn sĩ đã tự mình men theo một đường mòn khá dốc mà xuống bên dưới. Đó là một ông lão, bước đi ngập ngừng, lưng còng xuống. Ông mang theo một cuốn sổ lưu niệm ghi lại những ấn tượng của khách du lịch.
Ông đặt cuốn sổ lên một băng ghế đá.
“Ta nên viết gì đây?” Hoàng đế hỏi.
“Tên của ngài, thưa Hoàng thượng, và ngày đến thăm của ngài... cùng bất cứ điều gì ngài muốn.”
Hoàng đế cầm lấy cây bút mà vị ẩn sĩ đưa cho mình và cúi xuống viết.
“Cẩn thận, Hoàng thượng, hãy coi chừng!”
Những tiếng kêu la hoảng loạn... Một tiếng va chạm lớn vang lên từ phía nhà nguyện... Hoàng đế quay lại. Ngài nhìn thấy một tảng đá khổng lồ ầm ầm lăn xuống chỗ ngài nhanh như một cơn lốc.
Đúng lúc đó, vị ẩn sĩ ôm lấy ngài và lẳng ngài ra xa tới mười mét.
Tảng đá tông thẳng vào băng ghế đá nơi Hoàng đế vừa đứng chừng một phần tư giây trước, làm băng ghế vỡ tan thành nhiều mảnh. Nếu không có vị ẩn sĩ ra tay cứu giá, Hoàng đế đã phải mất mạng.
Ngài chìa tay về phía ẩn sĩ và đơn giản nói: “Cảm ơn thầy!”
Quân lính chạy tới, vây quanh ngài.
“Không có gì đâu, các quý ông... Chúng ta vừa thoát khỏi hiểm nguy cùng một cơn sợ hãi... Nhưng ta phải thừa nhận, cơn sợ ấy cũng khá lớn... Dẫu sao, nếu không có sự can thiệp của con người đáng kính này...”
Và ngài đến gần vị ẩn sĩ. “Thầy tên gì, hỡi người bạn của ta?”
Vị ẩn sĩ vốn trùm mũ kín đầu từ trước. Lúc này, ông kéo mũ trùm đầu ra sau một chút, và nói rất khẽ, cốt chỉ để một mình Hoàng để nghe thấy: “Tên của một người rất lấy làm vừa lòng khi ngài bắt tay anh ta, thưa Hoàng thượng.”
Hoàng đế giật mình, lùi lại. Rồi ngài lập tức lấy lại tự chủ, nói với quân lính: “Các anh, ta sẽ phải yêu cầu các anh lên trên nhà nguyện. Những tảng đá khác có thể cũng có nguy cơ bị sạt lở; và có lẽ thông báo cho các cơ quan chức năng trên đảo sẽ là một quyết định khôn ngoan. Chút nữa, các anh xuống gặp ta sau. Ta phải cảm ơn vị ẩn sĩ này.”
Ngài bỏ đi cùng vị ẩn sĩ. Khi chỉ còn hai người họ, ngài nói: “Ngươi! Tại sao?”
“Tôi phải nói chuyện với ngài, thưa Hoàng thượng. Nếu tôi muốn xin yết kiến, liệu ngài có chấp nhận không? Tôi thích hành động trực tiếp hơn, và tôi vốn định để ngài biết danh tính của tôi khi ngài đăng ký sổ lưu niệm nhưng tai nạn ngu ngốc đó...”
“Ngắn gọn thôi!” Hoàng đế nói.
“Những lá thư tôi giao cho ông Waldemar để trao trả cho ngài... thưa Hoàng thượng... đó là những lá thư giả.”
Hoàng đế tỏ ra vô cùng khó chịu. “Giả ư? Ngươi chắc chứ?”
“Hoàn toàn chắc chắn, thưa Hoàng thượng.”
“Nhưng tay Malreich đó...”
“Thủ phạm không phải là Malreich.”
“Vậy thì là ai?”
“Tôi cầu xin Hoàng đế Bệ hạ coi câu trả lời của tôi là chuyện tối mật, chỉ có hai ta biết riêng với nhau. Thủ phạm thực sự là bà Kesselbach.”
“Vợ của Kesselbach ư?”
“Vâng, thưa Hoàng thượng! Bây giờ cô ta đã chết. Chính cô ta đã sao lại hoặc cho người sao lại những lá thư của ngài. Cô ta giữ những bức thư thật.”
“Nhưng chúng ở đâu?” Hoàng đế kêu lên. “Đây là chuyện tối quan trọng! Phải tìm ra chúng bằng mọi giá! Ta cực kỳ coi trọng những bức thư này...”
“Chúng đây, thưa Hoàng thượng.”
Hoàng đế sững sờ mất mấy giây. Ngài nhìn Lupin, nhìn những bức thư, lại nhìn Lupin, rồi bỏ tập thư vào túi mà không buồn xem xét.
Rõ ràng, người đàn ông này lại một lần nữa khiến ngài thấy khó hiểu. Vì lý do gì mà tên vô lại đang sở hữu món vũ khí kinh khủng đến thế lại đem giao nộp nó cho ngài một cách hào phóng, vô điều kiện như vậy? Anh ta có thể dễ dàng giữ lấy những lá thư và lợi dụng chúng theo cách mình muốn kia mà! Không, anh ta đã hứa và anh ta luôn giữ lời.
Và Hoàng đế nghĩ tới tất cả những kỳ tích đáng kinh ngạc mà người đàn ông này đã đạt được.
Ngài nói với anh ta: “Báo chí khắp nơi đưa tin về cái chết của ngươi...”
“Vâng, thưa Hoàng thượng! Trên thực tế, tôi đã chết. Cảnh sát của đất nước tôi rất vui mừng khi loại bỏ được tôi, họ đã đem chôn những phần thi thể còn sót lại bị cháy thành than và không thể nhận ra của tôi.”
“Vậy là ngươi tự do?”
“Như tôi vẫn luôn thế.”
“Và ngươi không còn gì ràng buộc hết?”
“Hoàn toàn không, thưa Hoàng thượng
“Nếu đã vậy...”
Hoàng đế lưỡng lự, rồi nói rõ ràng: “Nếu đã vậy, hãy về dưới trướng ta. Ta ban cho ngươi vị trí chỉ huy đội cận vệ thân tín của ta. Ngươi sẽ là người chỉ huy tối cao. Ngươi sẽ được nắm trọn quyền lực, thậm chí còn hơn cả những cận vệ khác.”
“Không, thưa Hoàng thượng!”
“Tại sao?”
“Tôi là người Pháp.”
Hoàng đế sững người. Hai bên cùng im lặng. Câu trả lời làm Hoàng đế không hài lòng. Một lúc sau, ngài nói: “Nhưng ngươi nói ngươi không còn ràng buộc gì...”
“Riêng nút thắt đó không thể cởi được, thưa Hoàng thượng.” Và anh ta vừa cười lớn vừa nói thêm: “Tôi đã chết với tư cách một con người, nhưng vẫn còn sống với tư cách một người Pháp. Tôi hơi ngạc nhiên khi Hoàng đế Bệ hạ không hiểu điều đó.”
Hoàng đế đi đi lại lại một lúc. Rồi ngài nói: “Dẫu sao, ta cũng muốn trả món nợ của mình. Ta nghe nói cuộc đàm phán về Đại công quốc Veldenz đã chấm dứt...”
“Vâng, thưa Hoàng thượng! Pierre Leduc là kẻ mạo danh. Và cậu ta cũng đã chết.”
“Ta có thể làm gì cho ngươi? Ngươi đã trả lại cho ta những bức thư này... Ngươi đã cứu mạng ta... Ta có thể làm gì cho ngươi?”
“Không gì cả, thưa Hoàng thượng!”
“Ngươi kiên quyết muốn ta tiếp tục làm con nợ của ngươi sao?”
“Vâng, thưa Hoàng thượng!”
Hoàng đế nhìn con người lạ lùng đang đứng trước mặt mình một lần cuối, như một người cùng thứ bậc. Sau đó, ngài hơi cúi đầu và quay gót, không nói thêm một lời nào nữa.
“A ha! Hoàng đế Bệ hạ, lần này, tôi đã dồn được ngài vào chân tường!” Lupin nhìn theo Hoàng đế và nói. Rồi anh ta nói như một nhà hiền triết: “Cuộc trả thù này thực thảm hại quá... Mình thà lấy lại Alsace-Lorraine còn hơn... Nhưng dù sao...”
Anh ta im bặt và giậm chân bình bịch.
“Chết tiệt, Lupin ạ! Mi sẽ không bao giờ thay đổi, mi sẽ luôn oán ghét và hoài nghi đến tận giây phút cuối cùng của đời mi ư? Mẹ kiếp, nghiêm túc đi! Đã đến lúc rồi, bây giờ hoặc không bao giờ, nghiêm túc lên đi!”
Anh ta leo lên con đường dẫn tới nhà nguyện và dừng lại ở chỗ tảng đá bị sạt lở. Anh ta ôm bụng cười ngặt nghẽo. “Xem công trình này khéo chưa! Lính của Hoàng đế Bệ hạ chẳng hiểu mô tê gì đâu. Làm sao họ đoán được chính mình là kẻ làm cho tảng đá này lở ra, làm sao họ biết vào giây cuối cùng, mình đã giáng đòn quyết định bằng một cái cuốc chim, và tảng đá đó cứ thế lăn xuống theo con đường mà mình đã vạch ra giữa nó... và một vị Hoàng đế mà mình muốn cứu mạng chứ?”
Anh ta thở dài. “A! Lupin, đầu óc mi phức tạp quá đi mất! Mi gây ra chuyện động trời như thế chỉ vì mi đã thề rằng vị Hoàng đế kia sẽ phải bắt tay mi! Xem việc ấy có gì khác biệt không... “Bàn tay của Hoàng đế cũng chỉ có năm ngón như ai.” Victor Hugo đã nói thế rồi.”
Anh ta bước vào nhà nguyện. Với một chiếc chìa khóa đặc biệt, anh ta mở cánh cửa thấp tè của một phòng tế lễ nhỏ. Trên đống rơm trong phòng, có một người đàn ông, tay chân bị trói, miệng bị nhét giẻ, nằm thu lu.
“Chà, thầy ẩn sĩ.” Lupin nói. “Cũng chẳng lâu mấy, đúng không? Cùng lắm là hai mươi bốn giờ chứ mấy... Nhưng tôi đã làm một việc lớn dưới danh nghĩa của thầy đấy! Nghĩ mà xem, thầy vừa cứu mạng Hoàng đế! Thật đấy, ông bạn già ạ. Thầy là người đã cứu mạng Hoàng đế. Tôi vừa mang về cho thầy cả một gia tài đấy. Người ta sẽ xây cho thầy một thánh đường và đúc tượng cho thầy khi thầy chết... Đây, cầm lấy quần áo của thầy đi, thầy ẩn sĩ.”
Vị ẩn sĩ, suýt chết vì đói, lảo đảo đứng dậy. Lupin nhanh chóng mặc quần áo của mình vào và nói: “Vĩnh biệt, ông lão đáng kính! Xin lỗi vì mớ rắc rối nho nhỏ này. Xin hãy cầu nguyện cho tôi. Tôi sẽ cần điều đó đấy. Cõi vĩnh hằng đang mở rộng cánh cửa đón chào tôi. Xin vĩnh biệt!”
Anh ta đứng trước ngưỡng cửa nhà nguyện một lúc. Đó là thời khắc trang nghiêm khi một người, dù thế nào đi nữa, do dự trước kết cục khủng khiếp của vạn sự. Nhưng chí anh ta đã quyết và, không đắn đo suy nghĩ gì thêm, anh ta lao về phía trước, chạy xuống dốc, băng qua “Bục nhảy của Tibère” và vắt một chân qua lan can. “Lupin, ta cho mi ba phút để diễn trò. “Ích lợi gì?” Hẳn mi sẽ nói thế. “Làm gì có ai ở đây.” Ơ kìa... thế còn mi, mi không ở đây à? Mi không thể diễn một vở hài cuối cùng cho chính mình hay sao? Chúa ơi, buổi biểu diễn đáng giá lắm đấy... Arsène Lupin, kép chính hài kịch xuất hiện trong tám mươi cảnh... Màn kéo lên ngay cảnh chết... Và vai chính này do chính Lupin đảm nhận. Hoan hô, Lupin!... Hãy chạm vào trái tim tôi, thưa quý ông quý bà... bảy mươi nhịp mỗi phút... Và nụ cười trên môi! “Hay lắm, Lupin! Phô trương quá!”... Nào, nhảy đi, Chúa công... Mi đã sẵn sàng chưa? Đây là cuộc phiêu lưu cuối cùng đấy, ông bạn. Không hối tiếc gì chứ? Hối tiếc á? Hối tiếc để làm gì, hỡi cao xanh? Đời tôi rực rỡ xiết bao! A! Dolorès, Dolorès, giá em không bước vào đời tôi, con quái vật đáng ghê tởm!... Còn anh, Malreich, tại sao anh không nói gì?... Còn cậu, Pierre Leduc... Tôi đến đây!... Ba người bạn đã về chầu tiên tổ của tôi, tôi sẽ tới gặp các bạn... Ôi! Geneviève, Geneviève thân yêu của ta!... Này, xong chưa đấy, tay kịch sĩ?... Xong rồi đây! Xong rồi đây! Tôi đến đây...”
Anh ta vắt nốt chân còn lại sang, nhìn xuống đáy vực thẳm đen ngòm và vùng biển im lìm, rồi ngẩng đầu lên. “Vĩnh biệt, thiên nhiên bất diệt và đầy rẫy ơn phước! Moriturus te salutat [49] ! Vĩnh biệt, tất cả những gì đẹp đẽ trên cõi đất! Vĩnh biệt, sự huy hoàng của vạn vật! Vĩnh biệt, cuộc đời!”
Anh ta tung những nụ hôn vào không gian, lên bầu trời, tới vầng dương sáng chói... Rồi, khoanh tay lại, anh ta nhảy.
2.
Sidi-bel-Abbès [50] .
Doanh trại dành cho Binh đoàn Lê dương. Trong một căn phòng nhỏ, thấp, có một viên sĩ quan đang ngồi hút thuốc và đọc báo.
Cạnh anh ta, gần ô cửa sổ đang mở nhìn ra sân, hai hạ sĩ quan cao lớn, dữ tướng đang liến thoắng gì đó với nhau bằng thứ tiếng Pháp khàn khàn, lẫn với mấy cụm từ bằng tiếng Đức.
Cửa ra vào mở ra. Một người bước vào. Người đó mảnh khảnh, tầm thước, ăn mặc lịch sự.
Viên sĩ quan đứng dậy, lườm kẻ đột nhập với vẻ cáu kỉnh và nạt: “Thật không có kỷ luật gì cả!... Còn anh, thưa anh, anh muốn gì?”
“Phục vụ.”
Những lời đó rất rõ ràng, thẳng thắn, lại có vẻ hống hách.
Hai hạ sĩ quan phá lên cười nom rất ngớ ngẩn. Người nọ liếc xéo họ.
“Tóm lại, anh muốn gia nhập Binh đoàn à?” Viên sĩ quan hỏi.
“Đúng vậy, nhưng với một điều kiện.”
“Điều kiện à? Quỷ thần ơi! Điều kiện gì?”
“Tôi không phải chết mục ở đây. Có một đại đội đang chuẩn bị lên đường đi Maroc. Tôi muốn gia nhập đại đội đó.”
Một trong hai viên hạ sĩ quan lại cười khùng khục và người ta nghe thấy gã nói: “Người Maroc đang trong cảnh rối ren. Quý anh đây lại đi tòng quân.”
“Im!” Người nọ quát. “Tôi không thích bị người khác cười đâu.”
Giọng người ấy rất đanh và rất có uy.
Gã hạ sĩ quan đó rất to lớn, lực lưỡng, trông cục súc. Gã vặc lại: “Này, lính mới, anh nên ăn nói cẩn thận với tôi, bằng không...”
“Bằng không thế nào?”
“Anh sẽ phải nhận vài thứ anh không thích đấy, thế thôi!”
Người nọ tiến tới chỗ gã, nắm lấy hông gã, nhấc gã lên bệ cửa sổ và lẳng gã xuống sân.
Rồi anh ta nói với gã còn lại: “Tới phiên anh đấy. Đi!”
Gã kia vội bỏ đi.
Rồi anh ta lập tức quay lại nói với viên sĩ quan: “Thưa Trung úy, phiền anh thông báo cho Thiếu tá rằng Don Luis Perenna, một quý tộc Tây Ban Nha và là người Pháp tự trong tim, mong muốn được phục vụ trong Binh đoàn Lê dương. Đi đi, anh bạn!”
Viên sĩ quan sửng sốt, ngây người, không nhúc nhích. “Nào, đi đi, anh bạn, nhanh lên! Tôi không có thì giờ để mà lãng phí đâu.”
Viên sĩ quan đứng lên, nhìn vị khách đáng kinh ngạc trước mặt bằng ánh mắt bối rối, và bước ra ngoài với điệu bộ ngoan ngoãn nhất trần đời.
Rồi sau đó, Lupin châm một điếu thuốc, ngồi xuống ghế của viên sĩ quan và nói lớn như thanh minh: “Vì biển cả không muốn tôi, hay đúng hơn, vào phút cuối, tôi không muốn biển nữa, chúng ta sẽ xem thử những viên đạn của người Maroc có từ bi hơn không. Mà rốt cuộc, kết thúc như thế sẽ sang hơn nhiều... Đối mặt với kẻ thù, Lupin ạ, và tất cả vì Pháp quốc!”
HẾT