Luyện Khí Phong bởi lẽ Liễu Chân Nguyên gây sự, liên tiếp hai phen thất bại, may mắn bọn họ còn cơ hội chủ động khiêu chiến. Về sau, phải nhờ cậy một gã nội môn đệ tử mới miễn cưỡng thủ hòa, bất phân thắng bại.
Khỏi cần phải nói, năm nay Lục Phong giao đấu, Luyện Khí Phong tất nhiên xếp cuối. Từ trên xuống dưới Luyện Khí Phong đều sắc mặt khó coi, Liễu Chân Nguyên hai mắt thất thần, mặt xám như tro tàn.
Hắn hận, hắn phẫn nộ, hắn bất phục!
Nhưng trong hoàn cảnh này, hắn chẳng thể nói gì, chỉ đành tiếp tục mất mặt mà thôi.
Hắn hận Ô Tiến, hận Thẩm Thác, nhưng kẻ hắn hận nhất, lại là Từ Du.
Ô Tiến không đáng nói, Thẩm Thác nhất định là vì thay Từ Du xuất đầu. Thẩm Thác hắn tạm thời chưa đối phó được, nhưng Từ Du, Liễu Chân Nguyên đã hạ quyết tâm, nhất định không để đối phương sống yên ổn.
"Chẳng qua chỉ là có chút luyện khí thiên phú, lập chút công nhỏ cho tông môn mà dám khiêu khích ta? Tốt, ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết!" Trong mắt Liễu Chân Nguyên lộ ra hận ý tột cùng.
Từ Du tự nhiên chẳng hay biết gì, rằng bản thân vô tình đã bị Liễu Chân Nguyên coi là kẻ thù sinh tử. Đương nhiên, Từ Du cũng chẳng rõ, vì Liễu Chân Nguyên mà hắn chỉ mới hơi nổi danh chút ít. Hiện tại, đệ tử Lục Phong chưa từng nghe danh hắn đã là phượng mao lân giác.
Đương nhiên, Từ Du tự nhiên hoan hỉ vì sự nổi danh. Về phần triệt để đắc tội Liễu Chân Nguyên, Từ Du dù biết rõ cũng chẳng để tâm. Dẫu sao, tự mình không thể khiến tất cả mọi người yêu thích. Huống hồ, dù ngươi có sợ hãi, thậm chí dập đầu cầu xin tha thứ, đối phương chưa chắc đã bỏ qua cho ngươi.
Những lời này là phụ thân đã từng nói với hắn. Từ Du còn nhớ rõ đó là một nỗi nhục. Phụ thân bị thương, chỉ vì hắn một mình xông vào đánh cho một trận đám lưu manh gây sự ở cửa hàng ban ngày.
"Nhi tử, chúng ta là người thành thật, không thể gây chuyện. Nhưng con phải nhớ kỹ, nếu có kẻ nào chọc giận, khi dễ con, vậy cứ nện chết cmn đi. Đánh cho nó sợ, đánh cho nó biết điều, chúng gây sai thì phải chịu đòn!"
Giờ phút này, Từ Du đang lật xem quyển sách lấy từ chỗ vách ngăn bí mật. Bởi vì tìm không thấy Lạp Tháp trưởng lão, Từ Du vốn định xem bên trong có tục danh của vị trưởng lão kia hay không, để theo tên mà tìm người.
Thế nhưng, vừa mở ra, Từ Du đã bị nội dung bên trong hấp dẫn.
Thậm chí, cơm cũng quên ăn.
Suốt cả đêm, dầu thắp trên bàn đá của Từ Du đều cháy hết, Từ Du vẫn đắm chìm trong đó, hai mắt càng lúc càng sáng.
"Cao minh, thật sự là cao minh! Không ngờ còn có Khôi Lỗi thuật, một chi nhánh của luyện khí." Từ Du tiêu phí một đêm, đọc hết quyển sách, rõ ràng không hề mệt mỏi, ngược lại tinh thần gấp trăm lần.
Quyển sách này không ghi tục danh, nhưng bên trong ghi lại một loại 'Khôi Lỗi thuật'.
Khôi Lỗi thuật thuộc chi nhánh luyện khí, chỉ là dù ở Luyện Khí Phong, người am hiểu kỹ xảo này cũng không nhiều. Trong đệ tử ngoại môn, hầu như không ai hiểu được. Chỉ có ở nội môn, mới có một vài đệ tử thiên tư tốt tu luyện.
Đối với Từ Du mà nói, Khôi Lỗi thuật càng thêm hữu ích. Bởi vì hắn không cách nào tu luyện, dù muốn thúc giục Pháp Khí, Từ Du hiện tại cũng hữu tâm vô lực, chỉ dựa vào chút khí cảm có được khi tu luyện Hàn Linh Công trước kia.
Vốn, thúc giục Pháp Khí cần Pháp lực ủng hộ. Nhưng con đường luyện khí trải qua mấy nghìn năm lắng đọng, từ trăm năm trước, trong kỹ pháp luyện khí đã có thể lưu lại 'Linh chuyển pháp trận' bên trong Pháp Khí.
Có Tụ Linh Trận này, chỉ cần tu luyện qua một ít công pháp cơ bản, có chút khí cảm, tu sĩ có thể thúc giục Pháp Khí. Không giống như trăm ngàn năm trước, muốn thúc giục Pháp Khí phải bản thân tu vi đầy đủ, hơn nữa còn tiêu hao rất nhiều Pháp lực.
Tổng thể mà nói, con đường luyện khí phát triển rất nhanh. Nếu không có linh chuyển pháp trận xuất hiện, Từ Du hiện tại sợ là không thể thúc giục bất kỳ Pháp Khí nào, chỉ có thể dùng chúng như sắt thường.
Chỉ là khi vận dụng, cùng một loại Pháp Khí, tu sĩ tu vi cao thúc động uy lực dĩ nhiên là càng lớn, điểm này không cách nào thay đổi.
Cũng may Từ Du có thể chậm rãi cải tiến pháp trận khắc trong Pháp Khí. Về điểm này, Từ Du thông qua bế quan cảm ngộ, cũng có ý nghĩ của riêng hắn.
Nói về Khôi Lỗi thuật, quyển sách này ghi lại cặn kẽ phương pháp luyện chế, còn có rất nhiều kinh nghiệm kỹ xảo. Trong mắt Từ Du, chỉ có bậc tông sư chân chính mới có thể viết ra loại vật này.
Hiện tại Từ Du không muốn nghỉ ngơi, hắn muốn lập tức dựa theo phương pháp bên trong, luyện chế ra tượng gỗ của riêng mình.
"Ta đây có tính là học trộm không?" Lúc sau, Từ Du mới nghĩ đến. Quyển sách này rõ ràng thuộc về Lạp Tháp trưởng lão kia, bản thân tùy tiện lật xem đã là không ổn, nếu lại luyện chế Khôi Lỗi, có phải có chút không tốt?
Nhưng lúc sau, Từ Du cũng chẳng lo lắng nhiều như vậy.
Chuyện này cũng giống như một tên háo sắc gặp được hàng ngon, giống như kẻ đói bụng ba ngày chứng kiến cả bàn mỹ thực, lại đâu có thể dựa vào ý chí mà nhịn được.
Giả bộ vùng vẫy vài cái, Từ Du phát hiện chung quanh chỉ có một mình, vậy còn do dự gì? Nếu đã nhìn, vậy phải hiếu học, luyện thật giỏi, cùng lắm thì về sau gặp Lạp Tháp trưởng lão sẽ nhận sai, thậm chí bái ông ta làm thầy cũng không thành vấn đề.
Nghĩ đến đây, Từ Du vội vàng phong bế cấm chế động phủ, sau đó nhảy vào luyện khí phòng.
Sau Lục Phong giao đấu, Thẩm Thác cùng Giang Hằng kết bạn tìm đến Từ Du. Đến nơi mới phát hiện động phủ Từ Du đã có phong bế cấm chế.
"Từ sư đệ lại bế quan?" Giang Hằng mang theo mấy hồ lô rượu ngon trong tay, vẻ mặt kinh ngạc.
Thẩm Thác bên cạnh còn cầm mấy gói thịt nướng, cũng vẻ mặt bất đắc dĩ: "Không sao, Từ sư đệ hiện tại nhất định đang nghiên cứu con đường luyện khí. Hôm khác ta lại đến tìm hắn uống rượu vậy."
"Cũng chỉ có thể như thế. Vốn còn muốn cùng hắn nói một chút về bộ dạng khúm núm của Liễu Chân Nguyên lúc đó." Giang Hằng cũng bất đắc dĩ cười cười. Bất quá, rượu thịt lãng phí không tốt, vì vậy hai người ngồi xuống ngay trước cửa động phủ Từ Du, nhậu nhẹt, ăn no nê. Động phủ Từ Du vẫn đóng chặt, hai người lúc này mới rời đi.
Ngày kế tiếp, Yến Dung Phi đã đến.
Nàng vẫn là lần đầu tìm đến Từ Du. Nói thật, Yến Dung Phi tính tình đạm mạc, từ khi mang Từ Du về Hàn Kiếm Môn, nàng đã trở về bế quan, trùng kích Luyện Khí tầng bảy.
Đến tận mấy ngày trước khi Từ Du phát hiện di tích dưới lòng đất, nàng mới công thành xuất quan.
Tấn chức Luyện Khí tầng bảy, Yến Dung Phi không chỉ tăng lên thực lực, mà địa vị cũng đồng dạng tăng lên. Nàng vốn là đệ tử tinh anh nội môn Ngự Kiếm Phong, sau khi tăng lên tới Luyện Khí tầng bảy, được trưởng lão nội môn Ngự Kiếm Phong Già La đạo nhân thu làm đệ tử chân truyền.
Già La đạo nhân kiếm thuật cực cao, hắn rất ít thu đồ đệ, nhưng mỗi khi thu một người, đều là đệ tử tinh nhuệ.
Yến Dung Phi là đệ tử chân truyền của hắn.
Vốn sau khi xuất quan, Yến Dung Phi đã muốn đến thăm Từ Du. Dù sao, Từ Du là nàng tự mình mang về núi. Nàng tính tình tuy lạnh lùng, nhưng không phải không hiểu đạo lý đối nhân xử thế.
Thợ rèn đã gửi gắm con của hắn cho mình, mình lại có thể chẳng quan tâm?
Đáng tiếc, nàng vừa mới bái sư Già La đạo nhân, Già La đạo nhân bắt đầu truyền thụ nàng ngự kiếm chi thuật mới, cho nên nàng không rảnh, chỉ có thể sai người nghe ngóng tình hình gần đây của Từ Du.
Kết quả, sau khi nghe ngóng, nàng mới biết Từ Du đã nhanh chóng nổi danh, luyện chế ra Thất Tinh Pháp Kiếm, trực tiếp vào kiếm bảng một trăm thứ hạng đầu. Phần vinh quang này đối với một đệ tử mới nhập môn mà nói, có thể nói là cực kỳ hiếm có.
Điều này khiến Yến Dung Phi kinh ngạc, đồng thời càng bội phục Từ Thiết Thành, phụ thân của Từ Du. Vị lão thợ thủ công này không chỉ kỹ nghệ tinh xảo, mà còn dạy dỗ nhi tử xuất sắc đến vậy.
Về sau, Yến Dung Phi cùng đệ tử tinh anh nội môn tiến vào phế tích dưới lòng đất, trên đường đã từng gặp Từ Du một lần. Khi đó, nàng cảm thấy một loại tự hào.
Cảm giác này rất kỳ diệu. Từ Du là nàng mang về, vì vậy vinh quang của Từ Du, nàng cũng cảm thấy thể diện được rạng rỡ. Dù là Yến Dung Phi lãnh nhược băng sương, cũng không tránh khỏi loại tâm tư này.
Nhưng về sau, nàng biết Từ Du bị người hạ chú thuật, từ nay về sau vô duyên tu luyện đại đạo. Nàng khiếp sợ, đồng thời cũng cảm thấy đáng tiếc. Mấy ngày nay, nàng đọc qua điển tịch, muốn tìm phương pháp bài trừ chú thuật trên người Từ Du.
Chẳng qua, Tỏa Thiên Linh Chú nếu dễ dàng phá trừ như vậy, thì đã chẳng phải là vận dụng lực lượng thiên địa quy tắc. Dù là đại tu sĩ cũng khó lòng lay chuyển.
Việc Từ Du không thể tu luyện mà vẫn tiếp tục nổi danh, cũng khiến nàng kinh ngạc vô cùng.
Thay Thẩm Thác chữa trị Huyền Thiết Trọng Kiếm, giúp Thẩm Thác trở thành đệ nhất ngoại môn Vũ Tôn Phong, còn có xung đột với Liễu Chân Nguyên. Những chuyện mà đệ tử nhập môn bao nhiêu năm cũng không dám làm, Từ Du lại toàn bộ làm.
Hôm nay nàng được nhàn rỗi, cho nên mới tìm Từ Du. Thứ nhất là đưa cho Từ Du một ít đan dược cường thể diên thọ, thứ hai là khuyên Từ Du không nên tiếp tục xung đột với Liễu Chân Nguyên.
Đây là vì tốt cho Từ Du. Liễu Chân Nguyên không đáng lo, nhưng Liễu gia là một thế gia khổng lồ. Đệ tử Liễu gia trải rộng Lục Phong, có mấy người còn là đệ tử chân truyền đồng cấp với nàng.
Vì vậy, tiếp tục đối nghịch với Liễu gia là không sáng suốt.
Đương nhiên, điều này không có nghĩa là Yến Dung Phi sợ Liễu gia. Tính tình của nàng đã định trước sẽ không e ngại bất kỳ thế gia nào. Chỉ là nàng không sợ, không có nghĩa là Từ Du có thể tồn tại sống sót dưới sự đả kích của Liễu gia.