hân Lá mở mắt ra nhìn những chiếc lá dương xỉ trên đầu, được tận dụng để tránh nắng. Cùng lúc cô nhớ ra hôm nay là ngày được nửa mùa trăng, lúc tất cả mèo lang y và lính nhỏ của họ phải hành trình đến Dãy Núi để gặp bộ tộc Sao tại Tảng đá Mặt trăng huyền bí. Rùng mình phấn khích, cô mới được đến đó một lần, khi bộ tộc Sao nhận cô làm mèo lính nhỏ lang y, và khoảnh khắc đó sẽ đi cùng cô đến hết đời.
Nhảy vọt lên dễ chịu từ ổ rêu, cô duỗi căng mình và ngáp, hấp háy mắt như còn muốm ngủ. Cô có thể nghe Da Xỉ Than đi lại ở trong hang của bà, và một lát nữa mèo lang y sẽ thò đầu ra để nếm không khí.
“Không có mùi mưa,” bà meo. “Chúng ta có thể thực hiện tốt chuyến đi này.”
Không trì hoãn thêm nữa, bà dẫn lối ra khỏi trại. Chân Lá bất giác nhìn đống mồi tươi hối hận khi họ đi ngang qua; không mèo nào muốn chia lưỡi với bộ tộc Sao mà được phép ăn mồi trước đó.
Lông Tần Bì, mèo đứng bảo vệ bên cạnh đường hầm kim tước, gật đầu khi chân Là và mèo bảo trợ đi qua. Chân Lá cảm thấy bối rối. Cô biết rõ mình vẫn chỉ là một lính nhỏ, chưa đủ để một chiến binh đối xử lịch sự với tất cả mèo lang y.
Bóng tối vẫn còn bao trùm khe núi và dưới những tán cây khi Da Xỉ Than khẫp khiễng tiến về điểm Bốn Cây, nơi bà và chân Lá sẽ băng qua lãnh thổ bộ tộc Gió. Tiếng lá dưới bụi cây khẽ xào xạc cho họ biết nơi con mồi đang ẩn nấp, nhưng sinh vật nhỏ bé sẽ an toàn bây giờ. Theo thời gian một con chim kêu lên báo động khi hai mèo đi qua, không có nhiều bóng tối xung quanh họ trong ánh sáng mờ mờ nữa.
“Thực hành kĩ năng đánh hơi của con đi,” Da Xỉ Than huấn luyện chân Lá cả trong lúc đi. “Nếu con có thể tìm được thảo dược hữu ích, chúng ta sẽ thu nhặt nó khi quay trở về.”
Chân Lá vâng lệnh, cố gắng tập trung hết sức có thể, cho đến khi họ đến dòng sông. Cô và Da Xỉ Than cúi đầu uống nước, rồi đi dọc theo bờ sông đến hòn đá ở giữa dòng nước để băng qua dễ dàng hơn. Chân Lá để mắt đến mèo bảo trợ, lo cái chân bị liệt của bà sẽ gây rắc rối, nhưng Da Xỉ Than kiểm soát các bước nhảy dễ dàng bằng kinh nghiệm lâu nay.
Khi lên dốc đến điểm Bốn Cây, chân Lá bắt được mùi mèo khác. “Bộ tộc Bóng Tối,” cô thì thầm. “Đó là Mây Còi.”
Da Xỉ Than gật đầu. “Ông ấy luôn luôn là mèo đợi tôi.”
Chân Lá biết Da Xỉ Than đã cứu cuộc sống của Mây Còi khi trận dịch nổ ra trong bộ tộc Bóng Tối; vì thế, Mây Còi đã lựa chọn trở thành mèo lang y, và từ đó duy trì tình bạn giữa ông với Da Xỉ Than, ngoài lòng trung thành với bộ tộc mà tất cả mèo lang y đều có.
Khi tới đỉnh thung lĩnh, chân Lá thấy mèo lang y bộ tộc Bóng Tối ngồi dưới chân Tảng Đá Lớn. Ông mèo màu nâu nhỏ con nhưng đầy kiểu hãnh đang cô đơn, vì không có lính nhỏ. Ông đứng dậy ngay khi thấy họ, lên tiếng chào hỏi. Cùng lúc khi bụi cây ở xung quanh thung lũng rung lên xào xạc, và Lông Bùn từ bộ tộc Sông bước vào trảng trống với lính nhỏ của ông, Cánh Bướm Đêm.
Chân Lá vui mừng nhìn lính nhỏ bộ tộc Sông. Cô đang băng xuống từ con dốc đến chỗ những mèo khác giữa trảng trống và bắt đầu trao đổi tin tức.
“Cánh Bướm Đêm!” cô meo. “Thật vui khi thấy chị.”
Mặt trời bắt đầu lên, chiếu ánh nắng xuống bộ lông màu vàng của Cánh Bước Đêm làm nó tỏa sáng. Chân Lá đang nghĩ xem cô ấy đẹp đến thế nào, nhưng lại bối rối khi lời chào thân thiện của cô không được đáp lại.
Thay vào đó, Cánh Bướm Đêm lạnh lung gật đầu. “Chào. Chị đã tự hỏi không biết Da Xỉ Than có mang lính nhỏ của bà ấy đi hay không.”
Một vài điều trong cách nói chuyện của cô ấy làm chân Lá thấy mình thật nhỏ bé, như thể Cánh Bướm Đêm đang cô gắng đặt cô vào đúng vị trí. Tất nhiên Cánh Bướm Đêm thật sự là một chiến binh, vì vậy có lẽ cô mong đợi được tôn trọng, chứ không phải là tình bạn thân thiết từ một lính nhỏ. Thất vọng đâm vào lính nhỏ như cây gai; cô cúi đầu và trở lại phía sau những mèo khác khi họ bắt đầu đến rìa thung lũng để băng qua lãnh thổ bộ tộc Gió.
Tinh thần của cô hứng phấn trở lại khi họ bắt đầu băng qua dải đất trống; ánh sáng, tia nắng sớm của mùa lá trụi, gió thổi tung ngọn cỏ và như nhấc chân cô lên, mùi của cây kim tước và cây thạch nam tươi tốt thật khác biệt so với khu rừng rậm rạp của bộ tộc Sấm.
Có vẻ Cánh Bướm Đêm lùi ra sau mèo bảo trợ mà không tham gia trò chuyện với các mèo lang y, chân Lá chạy vượt lên đến chỗ cô.
“Em không nghĩ chị sẽ ở đây,” cô meo. “Em nghĩ Vuốt Bùn sẽ dẫn chị tới Miệng Mẹ khi đã sẵn sàng.”
Cánh Bướm Đêm quay sang nhìn khắp mặt cô, đôi mắt cô ấy tựa khói vàng như thể chân Lá đã nói gì xúc phạm cô ấy. Chân Lá lúng túng. “Tôi xin lỗi…” cô bắt đầu.
Bất ngờ Cánh Bướm Đêm thoải mái và ánh mắt thù địch tắt ngúm trong mắt cô. “Không, tôi mới phải xin lỗi,” cô meo. “Đó là lỗi của tôi. Tôi đã nghe Lông Bùn nói tại cuộc Tụ Họp lần trước, về việc chờ tín hiệu từ bộ tộc Sao xem tôi có phải là mèo lang y cho bộ tộc hay không?”
Chân Lá gật đầu.
“Không có tín hiệu nào cả.” Cánh Bướm Đêm dừng lại và bắt đầu kéo mạnh ngọn cỏ dai bằng móng vuốt ở chân trước. “Không có gì cả! Tôi nghĩ bộ tộc Sao đã từ chối tôi – và những mèo khác đã nhanh chóng nói về điều đó! Chỉ vì mẹ của tôi là mèo vô gia cư, và tôi không sinh ra trong bộ tộc.” Ánh mắt gay gắt lại lóe lên thoáng chốc trong mắt cô, và sau đó vụt tắt.
“Ồ, không – tôi thật xin lỗi!” chân Lá kêu lên, đôi mắt mở to thông cảm.
“Vuốt Bùn chỉ nói cho tôi phải kiên nhẫn.” Môi Cánh Bướm đêm cong lên gượng gạo. “Ông ấy có những điều tốt đẹp, nhưng tôi thì không. Tôi đã cố gắng, nhưng tín hiệu vẫn không đến. Tôi đã sẵn sàng để rời bộ tộc, nhưng Sương Diều Hầu – em nhớ anh trai tôi không, Sương Diều Hâu? – nói tôi đừng nghe gì cả. Anh ấy nói tôi không cần phải chứng minh lòng trung thành với những mèo thích ghen ghét, chỉ cần với bộ tộc Sao, và anh ấy chắc chắn họ sẽ gửi tín hiệu sớm.”
“Và anh ấy đã đúng,” chân Lá meo, “Nếu không thì chị không thể ở đây bây giờ.”
“Ừ, anh ấy đúng.” Ánh mắt Cánh Bướm Đêm lấp lánh. “Chỉ cách đây hai bình minh. Lông Bùn đến đã ra khỏi hang của ông ấy và tìm thấy cánh một con bướm đêm ở ngay lối vào. Ông ấy đưa nó cho Sao Báo Đốm và tất cả mèo khác trong bộ tộc. Ông ấy nói ông ấy không thể có một dấu hiệu nào rõ ràng hơn.”
“Và Sao Báo Đốm đã…” chân Lá bị ngắt lời bởi một tiếng gầm gừ từ xa. Ba mèo lang y đã dừng lại ở đỉnh gò đất phía xa, và quay trở lại nhìn chúng.
“Con có đi với chúng ta hay không?” giọng Lông Bùn khô khan trong gió.
Chân Lá trao đổi ảnh nhìn với Cánh Bướm Đêm và phá lên cười. Tín hiệu đã được gửi đến từ bộ tộc Sao, vì vậy Cánh Bướm Đêm không còn phải lo lắng nữa. Miệng Mẹ đợi cả hai mèo, thật sự cho chúng đến với những bí ẩn của chiến binh tổ tiên. Cùng lúc đó, chân Lá không thể tưởng tượng được có gì tốt hơn là làm một mèo lính nhỏ lang y. “Đi thôi,” cô meo đầy hào hứng với mèo đồng hành. “Chúng ta phải bám theo họ!”
Lúc mặt trời lên, họ gặp Mặt Vỏ Cây, mèo lang y của bộ tộc Gió, đang ở bên cạnh một con suối. Chân Lá nhìn Mặt Vỏ Cây và Lông Bùn chào hỏi nhau với tiếng meo thân thiện, mặc kệ sự căng thẳng giữa hai bộ tộc của họ về quyết định xin uống ước ở dòng sông của bộ tộc Gió cho đến cuộc Tụ Họp kế tiếp. Các bộ tộc thường không có sự cạnh tranh giữa các mèo lang y – lòng trung thành của họ là cho bộ tộc Sao, vượt qua mọi biên giới trong rừng.
Sau một lúc, chân Lá chú ý thấy Da Xỉ Than bắt đầu khập khiễng nặng nề, và đoán rằng cái chân bị thương lại đang làm phiền bà. Nhưng mèo lang y bộ tộc Sấm không bao giờ chịu giảm tốc độ vì bà, nên chân Lá quyết định giữ các mèo dừng lại. “Chúng ta có thể nghỉ không?” cô xin, ngồi phịch xuống một bụi cây thạch nam mềm. “Tôi thật sự mệt!”
Da Xỉ Than nhìn cô chằm chằm, như thể bà ấy biết chân Lá nghĩ gì, và meo đồng ý.
“Lính nhỏ,” Mặt Vỏ Cây thì thầm. “Sức chịu đựng kém quá.”
“Ông không đi xa như chúng tôi,” Cánh Bướm Đêm thì thầm khi cô ngồi xuống cạnh chân Lá. “Và ông cũng không phải lính nhỏ, vậy sao ông biết được?”
“Ông ấy thật sự không tốt?” chân Lá thì thầm trở lại. “Tôi nghĩ ông ấy chỉ giỏi nhăn nhó.” Cô ngồi xuống và bắt đầu rửa ráy, muốn mình trông thật chỉnh tề khi đứng trước bộ tộc Sao.
Cánh Bướm Đêm cũng bắt đầu làm giống hệt, và sau khi dừng lại. “Chân Lá, em kiểm tra dùm chị xem?” cô đề nghị.
“Kiểm tra chị - cái gì?”
“Thảo dược.” Mắt Cánh Bướm Đêm mở to lo lắng. “Vì Lông Bùn mong tôi biết tất cả mọi thứ về nó. Tôi không muốn ông ấy thất vọng. Chúng tôi dùng sử dụng cúc vàng để chữa nhiễm trùng, và lá có thi để giải độc, nhưng cái gì tốt cho chứng đau bụng? Tôi không thể nhớ ra.”
“Quả cây bách xù hoặc rễ cây thảo hoàng liên,” chân Lá trả lời, hoang mang. “Nhưng tại sao chị lại làm vậy? Chị có thể hỏi mọi thứ từ mèo bảo trợ mà. Ông ấy không mong chị biết quá nhiều đâu.”
“Không khi chị gặp bộ tộc Sao!” Cánh Bướm Đêm khóc lóc trong đau khổ. “Chị phải cho họ thấy mọi thứ để chứng minh chị có đủ phẩm chất trở thành một mèo lang y. Họ không thể chấp nhận chị nếu chị không thể nhớ ra những thứ mà mình phải biết.”
Chân Lá cười phá lên. “Không giống vậy đâu,” cô kiên nhẫn meo. “Bộ tộc Sao sẽ không hỏi chị gì cả. Họ… Tốt thôi, thật khó để giải thích, nhưng em chắc chắn chị không cần phải lo lắng đâu.”
“Quá dễ đối với em.” Trước sự ngạc nhiên của chân Lá, có chút cay đắng trong giọng nói của Cánh Bướm Đêm. “Em sinh ra đã là mèo rừng. Chị phải làm nhiều thứ hơn những mèo khác, chỉ để được bộ tộc chấp nhận.”
Mắt cô mở to, léo lên sự pha trộn giữa giận dữ và cương quyết. Lòng thương xót bóp chặt tim chân Lá, và cô đưa đuôi chạm vào vai Cánh Bướm Đêm để an ủi. “Điều đó đúng với bộ tộc Sông,” cô meo, “nhưng không đúng với bộ tộc Sao. Chị không học để được bộ tộc Sao chấp nhận – mà họ tặng nó như một món quà.”
“Họ có thể không tặng nó cho chị,” Cánh Bướm Đêm thì thầm.
Chân Lá nhìn chằm chằm chị trong ngạc nhiên. Chị ấy là mèo khỏe mạnh và xinh đẹp, có tất cả kĩ năng của một chiến binh lại có cơ hội học tập để trở thành mèo lang y, nhưng chị ấy vẫn cứ phiền muộn vì mình không thuộc về khu rừng.
Lại gần hơn, chân Lá ấn mõm dịu dàng vào hông Cánh Bướm Đêm. “Chị sẽ ổn thôi,” cô thì thầm. “Nhìn Sao Lửa đi. Ông ấy không sinh ra trong bộ tộc, nhưng bây giờ ông ấy đã là tộc trưởng bộ tộc Sấm.” Khi Cánh Bướm Đêm vẫn còn do dự, cô thêm, “Tin em đi. Khi chị đứng trước Tảng Đá Mặt trăng, chị sẽ hiểu tất cả những gì em nói.”
Mặt trời bắt đầu lặn khi mọi mèo lang y đến được Dãy Núi. Những ngọn cỏ xơ xác trên dải đất dẫn họ lên con dốc cằn cỗi, nơi có một bụi cây thạch nam. Vài mỏm đá nhú lên, bạc thếch với vài đốm địa y vàng.
Mặt Vỏ Cây, mèo dẫn đầu, dừng lại trên mặt đá bằng phẳng rồi nhìn lên phía trên. Thấp hơn đỉnh đồi một chút có một lỗ đen sâu thẳm ở dưới vòm đá.
“Đó là Hang Miệng Mẹ,” Chân Lá giải thích với Cánh Bướm Đêm, và nhớ ra bạn của cô cũng đã thấy nó trước đây, khi cô ấy thực hiện chuyến hành trình của lính nhỏ trong kì huấn luyện thành chiến binh. “Xin lỗi,” cô thêm. “Em biết đây không phải lần đầu tiên chị tới đây.”
Mắt Cánh Bướm Đêm mở to khi nhìn chằm chằm vào miệng hang. “Đây là lần đầu tiên chị đi xa như vậy,” cô trả lời. “Chị không được chọn để vào bên trong.”
“Nó trông đáng sợ, em biết – nhưng nó cũng thật tuyệt vời,” chân Lá trấn an cô.
Cánh Bướm Đêm rùng mình trở lại. “Chị không sợ,” cô khẳng định. “Chị là một chiến binh. Chị không sợ gì cả.”
Thậm chí cả sự từ chối của bộ tộc Sao? Chân Lá không dám nói ra suy nghĩ của mình, nhưng khi cô ngồi bên cạnh bạn đồng hành để đợi màn đêm buông xuống cô không thể không nhận thấy Cánh Bướm Đêm đang run rẩy lo âu.
Cuối cùng mặt trăng khuyết cũng đã lên tới đỉnh và Vuốt Bùn đứng dậy. “Đến lúc rồi,” giọng ông rè rè.
Chân Lá cảm thấy căng thẳng trong bụng khi đi theo mèo bảo trợ lên dốc và chui vào cái hố màu đen dưới mỏm đá. Lạnh, không khí ẩm thấp xung quanh họ, và nó trông như thể một dòng sông bóng tối tràn ra, tối hơn màn đêm xung quanh. Chân Lá giữ vị trí của mình sau đoàn mèo, ngay sau Cánh Bướm Đêm.
Đường hầm dốc dần xuống, quanh co và uốn lượn cho đến khi chân Lá mất mùi phương hướng. Không khí dường như đặc hơn, như thể họ đang ở sâu dưới nước. Cô không thể thấy gì, kể cả Cánh Bướm Đêm đang ở cách cô không quá một bước thỏ nhảy, mặc dù cô có thể nghe thấy hơi thở ngắn và mùi sợ hãi từ mèo bộ tộc Sông.
Cuối cùng chân Lá cũng cảm nhận được chút không khí lạnh vờn xung quanh họ, và bộ lông cô râm ran phấn khích khi nhận ra dấu hiệu đầu tiên cho thấy họ đã đến được trung tâm của ngọn đồi. Những mùi tươi mới của thế giới bên trên yếu ớt khi cô bước vào hang động lớn; ánh sáng lấp lánh của những ngôi sao xuyên qua lổ hổng đến mặt đất làm bừng sáng những bước tường đá bên trong, nền đá mòm láng mịn dưới chân cô. Ở trung tâm hang động có một tảng đá cách khoảng ba cái đuôi. Mắt chân Lá mở to mắt kinh ngạc khi nhìn chằm chằm vào nó, xung quanh tối tăm và tảng đá như ngủ say.
Bộ lông Cánh Bướm Đêm cọ nhẹ vào cô. “Chúng ta ở đâu đây?” cô thì thầm. “Chuyện gì sẽ xảy ra?”
“Cánh Bướm Đêm, đến trước Tảng đá Mặt trăng,” Mặt Vỏ Cây nhắc nhở từ phía xa. “Chúng ta phải đợi cho đến khi chia lưỡi với bộ tộc Sao.” Ông và những mèo lang y khác ngồi quanh tảng đá, cách nó một con lửng.
Chân Lá nghe một tiếng thở dài rùng mình, ép bản thân phải bình tĩnh từ vai lính nhỏ bộ tộc Sông. “Chúng ta cũng sẽ ngồi,” cô thì thầm vào tai Cánh Bướm Đêm. Khi cô chọn chỗ ngồi ở phía sau, cách Da Xỉ Than một cái đuôi, cô cảm thấy Cánh Bướm Đêm không ngồi bên cạnh.
Trong bóng tối, thời gian như dài lê thê cho đến khi chân Lá tin rằng họ đã đợi cả một mùa trăng. Sau đó, trong một nhịp tim đập, ánh sáng trắng rực rỡ tràn vào hang động khi mặt trăng xuất hiện ngay lổ hổng phía trên cao. Cô nghe Cánh Bướm Đêm giật mình. Tảng đá Mặt trăng thức dậy bừng bừng sinh khí trước mặt họ, lấp lánh trong ánh sáng trăng như thể toàn bộ dải Thiên Hà đã hòa quyện vào mặt đá.
Khi mắt chân Lá đã bắt đầu quen với ánh sáng rực rỡ, cô thấy Vuốt Bùn đứng dậy, xoay lại và bước chậm trên nền hang đến đứng trước lính nhỏ của ông. Ánh sáng trắng bao phủ bộ lông làm ông trông như được làm từ băng.
“Cánh Bướm Đêm,” ông meo long trọng, “mong ước của con là được bước vào những điều bí ẩn của bộ tộc như một mèo lang y phải không?”
Cánh Bướm Đêm do dự. Chân Lá nhìn cô nuốt ực một cái trước khi trả lời. “Vâng ạ.”
“Vậy thì tiến lên phía trước.”
Cánh Bướm Đêm đứng dậy và đi theo mèo bảo trợ của cô cho đến khi cả hai mèo đứng sát tảng đá. Cánh Bướm Đêm như ảo ảnh trong ánh sáng, bộ lông vàng của cô như làn khói và mắt cô phát ra tia sáng bạc – chứng minh cô đã thật sự sẵn sàng để bước vào hàng ngũ của bộ tộc Sao. Chân Lá rùng mình. Đây không thể là một tín hiệu tốt; cố gắng đẩy suy nghĩ đó ra khỏi đầu mình, cô miễn cưỡng tin rằng đó đúng là một điềm báo.
“Hỡi những chiến binh của bộ tộc Sao,” Vuốt Bùn tiếp tục. “Tôi tiến cứ lên các ngài lính nhỏ của tôi. Cô ấy đã được chọn để trở thành một mèo lang y. Hãy ban cho cô ấy sự khôn ngoan và cái nhìn sâu sắc để cô ấy có thể hiểu được đường đi của các ngài và chữa lành mọi bệnh tật của bộ tộc theo ý nguyện của các ngài.”
Ông vẫy đuôi và nói với Cánh Bướm Đêm. “Nằm xuống đây, và ấn mõm của cô vào tảng đá.”
Như thể vừa ra khỏi một giấc mơ, Cánh Bướm Đêm vâng lệnh. Ngay khi cô ngồi xuống, các mèo lang y cũng ngồi xuống ở vị trí cũ xung quanh Tảng đá Mặt trăng, và Da Xỉ Than ra hiệu cho chân Lá đến nằm cùng họ. Bô lông cô râm ran với những dự đoán, cô biết chuyện gì sẽ xảy ra.
"Đây là thời gian chia lưỡi với bộ tộc Sao,” Mặt Vỏ Cây thì thầm.
“Nói với họ, những chiến binh tổ tiên,” Mây Còi meo. “Hãy cho chúng ta thấy số phận của bộ tộc mình.”
Chân Lá nhắm mắt và ấn mũi vào mặt đá. Ngay lúc đó cả cơ thể cô bỗng nhiên lạnh băng như vuốt của một con chim ưng, hoặc như thể cô bất ngờ bị ngã vào dòng nước tối om. Cô không thể nghe hoặc nhìn thấy gì, cũng không thể cảm nhận được mặt nền đá của hang động dưới thân mình; cô như trôi nổi trong đêm mà không có chút ánh sắng của dải Thiên hà.
Sau đó hàng loạt mùi bất ngờ ấp đến trong tầm nhìn của cô. Cô thấy điểm Bốn Cây, nhưng những cây to trụi lá, với một ít lá tả tơi vẫn còn bám vào nhành cây. Một cây trong số chúng rung lắc, càng dữ dội hơn trong con gió mạnh, trong khi những cây khác vẫn đứng im xung quanh. Gần như ngay lúc đó, hình ảnh đã được thay thế bằng tầm nhìn của một con quái vật trong tuyết, bóng đêm vô tận xuất hiện ở hướng ngược lại đối lập với dải ánh sáng trắng. Không còn cây nào ở đó, và không còn dấu hiệu gì cho thấy lãnh thổ của cả bốn bộ tộc.
Mùi cuối cùng mà cô nhận thấy là chân Sóc, và mặc dù chân Lá biết cô không được nói, cô vẫn có thể kêu một tiếng nhẹ nhõm và sung sướng. Chị cô đang chạy như bay trên một cánh động rộng lớn màu xanh, và chân Lá cảm nhận được những mèo khác đang ở cùng chị ấy trước khi tầm nhìn biến mất, và bóng tối càng lúc càng dày hơn.
Dần dần không khí lạnh của nền đá thấm dần vào lông cô, không gian vô tận trong giấc mơ của bộ tộc Sao cũng dần thu hẹp lại trong không khí tươi mát của một đêm mùa lá trụi. Chân Lá mở mắt, hấp háy và quay đi rời Tảng đá Mặt trăng, trước khi chân cô thêm run rẩy. Cô cảm thấy thoải mái kì lạ, như thể được trở lại làm một đứa trẻ, được mẹ bảo vệ trong lúc ngủ. Bộ tộc Sao bảo vệ liên kết của cô với chân Sóc, mặc dù chúng đã ở rất xa nhau.
Những mèo lang y khác đứng dậy xung quanh cô, sẵn sàng trở về. Cánh Mướn Đêm đứng giữa họ, ánh mắt bừng cháy với sự lẫn lộn của lòng đam mê, niềm vui chiến thắng với nỗi lo về những thứ mà bộ tộc Sao đã cho cô ấy thấy. Chân Lá cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận ra chiến binh tổ tiên của họ đã chấp nhận Cánh Bướm Đêm. Bất luận đã cảm thấy như thế nào về những mèo đồng tộc, thì mèo bộ tộc Sông cũng không thể nghi ngờ sự tán đồng của bộ tộc Sao.
Vuốt Bùn vẫy đuôi chạm vào miệng Cánh Bướm Đêm, một dấu hiệu cho sự im lặng, và dẫn đầu ra khỏi hang động. Một lần nữa chân Lá lại ở phía sau, bước những bước lộn xộn dưới đường hầm để trở về thế giới của nó.
Ngay khi đến lối vào, Cánh Bướm Đêm nhảy lên đỉnh một tảng đá. Cô quay đầu trở lại và gào lên tiếng ngao sung sướng.
Vuốt Bùn nhìn cô, lắc đầu. “Không quá tệ sau những gì đã xảy ra đúng không? Tốt đây,” ông tiếp tục khi Cánh Bướm Đêm nhảy xuống bên cạnh ông, “Con đúng là mèo lang y lính nhỏ. Cảm giác thế nào?”
“Tuyệt vời!” Cánh Bướm Đêm trả lời. “Con thấy Sương Diều Hầu dẫn đầu đội tuần tra, và…” cô im lặng khi chân Lá mở to mắt nhìn cô, cố gắng để báo hiệu cho cô biết mèo lang y không được chia sẻ giấc mơ của mình cho đến khi họ hiểu nghĩa của nó.
Chân Lá đến bên và chạm mũi với lính nhỏ bộ tộc Sông. “Chúc mừng,” cô thì thầm. “Em đã nói chị sẽ làm tốt mà.”
“Đúng vậy.” Mắt Cánh Bướm Đêm bừng sáng. “Mọi thứ đều ổn. Bộ tộc Sông sẽ biết được sự lựa chọn của bộ tộc Sao là chị. Họ sẽ chấp nhận chị!”
Cô lao xuống con dốc, để lại những mèo khác đang chậm rãi ở phía sau. Chân Lá nhìn cô với một trái tim ngập tràn những câu hỏi. Cánh Bướm Đêm đã thấy gì? Và bộ tộc Sao đã gửi gì cho Da Xỉ Than? Mèo lang y của bộ tộc Sấm trông như đang lo lắng, nhưng biểu hiện như không có gì cả.
Khống chế một cơn rùng mình, chân Lá nhớ lại những gì đã thấy. Cái gì đủ mạnh để nhổ bay những cây sồi lớn ở điểm Bốn Cây? Và tại sao mọi mèo lại đi xa trong cơn lạnh buốt giá của mùa lá trụi? Nếu bộ tộc Sao gửi điềm báo về những gì tương lai mang đến, cô phải giải nghĩa chúng như thế nào đây?
Với sự không chắc chắn của mình, chân Lá vẫn tràn đầy hy vọng. Dù chân Sóc ở xa khu rừng đến thế, bộ tộc Sao vẫn cho cô biết chị ấy an toàn.
Mang chị ấy về sớm đi, chân Lá cầu nguyện khi đi đi theo những mèo khác xuống đồi. Cái gì đã dẫn họ đến với cuộc hành trình, thì xin hãy mang họ trở về nhà an toàn