“Bailey, váy cháu đẹp lắm,” tôi nói.
Chúng tôi đang ở Los Angeles ăn tối tại nhà hàng Felix ở khu Venice. Tôi đang làm việc cho một khách hàng có nhà tại kênh Venice và Owen tin rằng đây là dịp hoàn hảo để tôi dành chút thời gian với Bailey. Có lẽ đây là lần thứ tám tôi với con bé gặp nhau, nhưng bình thường, nó tìm đủ cách để khỏi phải làm gì khác ngoài việc cùng ăn tối. Bình thường, cuối tuần không chỉ có ba chúng tôi. Chúng tôi thường đi nghe chương trình âm nhạc của Dudamel ở The Hollywood Bowl mà con bé thích. Giờ thì chúng tôi đang ăn tối ở nhà hàng Ý nổi tiếng nhất tại Los Angeles, cũng là địa điểm ưa thích của nó. Điều duy nhất nó không thích là gì? Là phải ngồi cùng tôi.
“Tông xanh da trời ấy rất hợp với cháu,” tôi nói.
Nó không trả lời, chẳng buồn gật đầu sáo rỗng. Nó lờ tịt tôi đi, làm một ngụm soda Ý.
“Con phải đi vệ sinh,” nó nói.
Rồi nó đứng phắt dậy và biến mất trước khi Owen kịp nói gì.
Owen đưa mắt nhìn theo con gái. Khi nó đi khuất góc tường, anh quay lại với tôi.
“Anh định khiến em ngạc nhiên cơ,” anh nói. “Nhưng có lẽ nói với em lúc này là hay hơn cả. Anh định đưa em đi Big Sur vào cuối tuần sau.”
Tôi đã có kế hoạch sẽ ở lại Los Angeles đến hết tuần để hoàn thành công việc tại khu kênh đào rồi bay về Sausalito vào chiều thứ Sáu. Chúng tôi đã bàn sẽ lái xe đến thăm anh em họ của Owen sống gần biển. Owen nói anh có anh em họ sống ở Carmel-by-the-Sea, một thị trấn du lịch nhỏ nằm ở cuối bán đảo.
“Thực ra không có anh em họ nào sống ở Carmel-by-the Sea hết, phải không?” tôi nói.
“Chắc có, anh em họ của ai đó,” anh nói.
Tôi cười lớn.
“Lấy anh có lợi thế đó,” anh nói. “Anh không thực sự có anh em họ hàng ở đâu hết. Anh hoàn toàn không có người thân, ngoại trừ Bailey.”
“Và con bé thật dễ thương,” tôi nói.
Anh mỉm cười nhìn tôi. “Em nghĩ thế thật à?”
“Tất nhiên rồi.” Tôi ngừng lời. “Nhưng không phải nó cũng nghĩ thế về em.”
“Rồi sẽ đến lúc.”
Anh nhấp một ngụm đồ uống trước khi đẩy qua mặt bàn về phía tôi.
“Em đã bao giờ uống thử loại Good Luck Charm này chưa?” anh nói. “Anh chỉ uống vào những dịp đặc biệt. Rượu bourbon pha chanh và bạc hà. Có hiệu quả đấy. Thực sự mang lại may mắn.”
“Anh cần may mắn làm gì?”
“Anh có điều này muốn hỏi em, nhưng thế nào em cũng nói hỏi thế là quá sớm.” anh nói. “Thế có được không?”
“Câu hỏi đấy à?” tôi nói.
“Sắp hỏi rồi,” anh nói. “Nhưng không hỏi lúc này, không hỏi lúc con anh đang trong nhà vệ sinh, nên em cứ thoải mái thở bình thường đi...”
Anh không nhầm chút nào. Tôi đang nín thở, lo sợ vì tưởng anh sắp bật ra câu hỏi. Tôi sợ anh hỏi, vì tôi nghĩ sẽ không thể nói vâng. Nhưng tôi cũng không thể từ chối.
“Có lẽ anh sẽ hỏi em ở Big Sur. Ta sẽ lên chỗ mấy mỏm núi cao, xung quanh là rừng sồi, những cây sồi đẹp nhất em từng thấy trên đời. Rồi em sẽ được ngủ dưới tán cây, trong nhà bạt. Phía trên nhà bạt là tán cây rừng trông ra biển cả. Một trong các nhà bạt có tên ta trên đó.”
“Em chưa bao giờ ngủ trong nhà bạt cả,” tôi nói.
“Hết tuần sau là em sẽ không nói thế nữa.”
Anh kéo ly rượu lại uống một hơi dài.
“Mới lại thế này, anh biết anh đang cầm đèn chạy trước ô tô, nhưng chắc em đã biết, anh nóng lòng mong đến lúc được làm chồng em,” anh nói. “Anh chỉ muốn nói thế thôi.”
“Thì em cũng chỉ nói anh biết thôi,” tôi nói. “Rằng em cũng thấy thế.”
Vừa đúng lúc Bailey quay lại bàn. Nó ngồi xuống xông vào đĩa mì, bản sao ngon lành món mì Cacio e Pepe miền Nam nước Ý. Sự pha trộn tuyệt hảo giữa pho mát, hồ tiêu cay và dầu ô liu mặn.
Owen nhoài người cướp một miếng rõ to ngay trên đĩa Bailey.
“Bố!” Nó cười khoái trá.
“Chia sẻ là yêu thương,” anh nói khi miệng đầy mì. “Muốn nghe chuyện này rất hay không?”
“Có,” Bailey nói. Rồi mỉm cười nhìn Owen.
“Hannah kiếm được cho cả ba vé xem vở diễn Chân trần ngoài công viên tối mai ở Geffen,” anh nói. “Cô ấy cũng thích Neil Simon luôn. Nghe hay không?”
“Mai lại phải gặp Hannah nữa sao?” nó nói. Câu hỏi phun ra trước cả khi nó kịp kiềm chế.
“Bailey...” Owen lắc đầu.
Rồi anh nhìn tôi đầy hối lỗi: Anh xin lỗi vì nó cư xử thế.
Tôi nhún vai: Không sao mà, nó muốn sao cũng được.
Và tôi thực sự thấy thế. Tôi thực sự thấy không sao. Nó đang ở tuổi thiếu niên, lại cả đời không có mẹ. Owen là tất cả những gì nó có. Tôi không mong nó thấy dễ chịu trước viễn cảnh phải chia sẻ anh với người khác. Tôi nghĩ người khác cũng không nên mong chờ điều ấy ở nó.
Nó nhìn xuống vì xấu hổ. “Xin lỗi, chỉ vì... cháu có nhiều bài tập lắm,” nó nói.
“Không, đừng lo, không sao đâu,” tôi nói. “Cô cũng có nhiều việc phải làm. Hai bố con đi xem kịch đi. Chỉ cháu với bố cháu thôi. Rồi nếu cháu làm hết bài thì ta gặp nhau ở khách sạn được không?”
Nó nhìn tôi, chờ xem có phải đánh đổi gì không. Nhưng không có gì. Tôi muốn nó hiểu điều ấy. Cho dù dưới cách nhìn của nó tôi có làm gì đúng hay sai (và nếu dựa vào những gì đã xảy ra khi bắt đầu mối quan hệ này thì tôi biết khối thứ mình làm sẽ bị nó coi là sai trái), thì Bailey cũng sẽ không bao giờ phải đánh đổi thứ gì. Điều ấy thì tôi có thể hứa với nó. Riêng về phần mình, tôi thấy nó không việc gì phải yêu quý tôi. Không cần phải đóng kịch. Nó cứ làm đúng theo cảm xúc của nó là được.
“Cô nói thật lòng mà, Bailey. Thế nào cũng được, đừng lo...” tôi nói.
Owen vươn tay nắm lấy tay tôi. “Anh thực sự muốn cả ba cùng đi,” anh nói.
“Lần sau,” tôi nói. “Chúng ta sẽ cùng đi lần sau.”
Bailey ngẩng lên. Và tôi thấy trước khi nó kịp giấu. Tôi thấy trong mắt nó, như một bí mật nó không muốn chia sẻ cùng tôi - thái độ biết ơn vì tôi đã hiểu cảm xúc của nó. Tôi nhận thấy ngoài Owen, nó đang cần một người biết thấu hiểu nó đến mức nào. Tôi thấy rõ cảm giác thoáng qua trong lòng nó - rằng biết đâu người ấy chính là tôi.
“Vâng,” nó nói. “Lần sau cũng được.”
Rồi lần đầu tiên nó mỉm cười với tôi.