Cưới Chạy Tang

Lượt đọc: 689 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN 6

Lời này nói ra, giống như một lời kích động, như đổ dầu vào lửa, làm cho cả họ nhà gái bấy giờ như phát điên, gương mặt ai cũng hầm hầm tức giận, dường như hai họ chuẩn bị lao vào nhau sống mái đến nơi:

– Vớ vẩn

-Trắng trợn… Vô đạo lý…Các người về đi…

-Vì các người mà con Mận nhà chúng tôi mới bị chết oan…Hhuhu…ỐI Mận ơi là Mận ơi, mày mở mắt ra mà xem, người ta diễn cái trò mèo cho mày xem đây này…Chết rồi thì cưới xin làm cái mẹ gì nữa mà cưới với chả xin…Huhuhuh…Đúng là nực cười…

Ông Chiến lúc này chẳng hiểu sao lại bình tĩnh một cách lạ thường, nhìn chăm chú vào ông Đông, ánh mắt cũng quét lần lượt nhìn những người xung quanh…Một lúc sau, ông mới khẽ gật đầu, giọng khàn đặc:

– Ông nói tiếp đi…

Ông Đông hít một hơi dài, cố nén xúc động, hai mắt cũng đỏ quạch:

– Đào và cháu Mận… yêu thương nhau thật lòng. Trước lúc mất, cháu Mận… đã mang giọt máu của thằng Đào trong bụng. Chúng nó tính làm đám cưới… Nhưng chưa kịp thì đã xảy ra chuyện đau lòng này…Việc này hẳn ông cùng gia đình cũng biết…

Đoạn ông Đông hít sâu một hơi, mắt liếc nhìn về phía chiếc quan tài đặt giữa nhà, sau đó hướng về phía Đào nghèn nghẹn:

– Nay, thằng Đào… nó cứ sống dở chết dở, ngày đêm gọi vợ, đêm đêm mơ thấy Mận về khóc bên gối… Gia đình chúng tôi không đành lòng nhìn nó hóa điên…Nó bảo ‘’Nếu không cưới được Mận thì nó chết cũng không yên’’…

Tiếng nức nở vọng lên từ phía sau. Đào lúc này đã quỳ sụp xuống trước bàn thờ, tay run run nâng bó hoa trắng và chiếc váy cưới đặt lên chiếc quan tài…Gã run rẩy, nói trong nghẹn ngào;

– Con xin phép bố cùng với mọi người trong gia đình được cưới Mận làm vợ… 

Đoạn Đào hướng về phía ông Chiến mà vái:

-Bác Chiến…Cho con xin phép được gọi bác là bố…Huhuhu…Con đã hứa với Mận là chúng con sống chết có nhau…Nay Mận cũng không còn nữa rồi thì con…Huhuhu

Lấp lửng câu nói này, Đào tiến lại về phía chiếc quan tài, sau đó tự tay gã trùm lên chiếc áo quan tấm váy cưới màu trắng rồi ngồi gục đầu tựa vào đó, khóc như một đứa trẻ…Bao nhiêu người chứng kiến cảnh tượng này, cũng chẳng biết phải nói hay khuyên can gì cả…Bởi dù sao thì Đào là một công tử, thiếu gia con nhà giàu…Lại si tình, nguyện lấy một người đã chết về làm vợ thì đúng là chuyện lạ, xưa nay hiếm…

Tấm di ảnh của Mận trên bàn thờ vong bấy giờ nghi ngút khói nhang. Đôi mắt trong ảnh như đang rớm lệ, miệng khẽ mỉm một nụ cười buồn.

Bà Lan, mẹ Đào đứng phía sau, mặt tái nhợt, tay siết chặt mép áo, nhưng lần đầu tiên không buông lời cay độc nào…Bà chỉ cúi mặt, tránh ánh mắt của mọi người. Ông Xuân hôm nay không có mặt…Cũng không biết là do vẫn còn tức giận thằng con ngu muội hay là vì chuyện gì khác…Hoặc cũng có thể do tục lệ ở địa phương là bố chồng kiêng đi đón dâu…

Họ nhà gái bấy giờ nhìn nhau, dò hỏi. Nhưng tất cả đều hướng về phía ông Chiến. Một lúc lâu sau ông Chiến bảo:

-Được rồi, nếu nhà ông và cháu Đào, thật sự có ý định như vậy, tôi cũng không có ý kiến gì…Xưa nay vẫn vậy, tôi sẽ hoàn thành di nguyện của hai đứa…

Dứt lời ông Chiến tiến về phía ban thờ gia tiên nhà mình, sau đó tự tay rút ra mấy que nhang, rồi đưa cho Đào bảo khấn vái...Nhưng sự lạ lại xảy ra, vừa cắm hương vào bát nhang thì ngọn lửa bỗng nhiên cháy bùng lên làm cho mọi người ai nấy đều sững sờ…

Lần thứ hai Đào ra bát nhang chỗ bàn vong, ngọn lửa lại bùng lên thêm một lần nữa…Tuy không ai nói gì, nhưng trong ánh mắt đều hiện lên vẻ hoang mang…Duy chỉ có Đào là ngây ngốc, cứ đứng đó nhìn chăm chú bức ảnh của Mận…Miệng lẩm bẩm:

-Mận ơi…Anh nói với em rồi, anh sẽ giữ lời hứa…Em sống là người nhà anh…Chết cũng làm ma nhà họ Lương…Dù có như thế nào thì em cũng là vợ của anh…

Dứt lờ thì một trận gió mạnh thốc qua, làm cho tấm vải của bàn vong rung lên, chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi cũng khẽ rung động, nhấp nhô tựa như có ai đó đang chạm vào…Vài cánh hoa cúc rơi lả tả xuống, trắng đến rợn người…Một cảnh tượng thê lương buồn đến nao lòng.

Tiếng trống bát âm lại vang lên, nhưng lần này không phải là bản nhạc hiếu như bình thường, mà là một khúc NAM AI, tiếng đàn bầu buồn đến não lòng, được mấy tay phường kèn thổi vô cùng hay, tựa như khóc thay cho một phận người… ai cũng rưng rưng xúc động, dường như tất cả đều cảm nhận được có một thứ gì đó đang hiện hữu trong ngôi nhà của ông Chiến…Những người có mặt ở đó không ai phản đối gì nữa… Vì có lẽ… họ vừa thấy thấp thoáng bóng Mận, mặc váy cưới, đứng bên hiên nhà, nghiêng đầu nhìn Đào với ánh mắt dịu dàng không nỡ rời xa…

Không ai bảo ai, từng người trong đám ma tự động đứng tản ra hai bên, chừa một lối nhỏ chính giữa sân rạp, như thể nhường đường cho một đoàn rước dâu lặng lẽ.

Ông Đông giơ tay ra hiệu. Vài người họ nhà trai bước lên, trong tay bưng theo mâm trầu cau, rượu gạo, bánh cốm, vòng hoa trắng… đủ đầy một lễ cưới đơn sơ…

Đào rót ra hai chén rượu, rồi quỳ xuống vái ông Chiến ba vái, tay gã run run hai tay dâng lên cho bố vợ một chén rượu:

– Con xin rước vợ con về… từ hôm nay, dù Mận ở đâu… cũng là vợ chính danh của con…Đời này kiếp này cô ấy là vợ con…

Ông Chiến không nhìn, chỉ đưa tay run run cầm chén rượu nhỏ. Ông đưa lên, cụng nhẹ vào chén rượu của Đào…Đại diện nói:

– Tôi… gả nó cho cậu… Từ nay, nó là người nhà cậu…Tôi...Huhuhuh…Mận ơi…Ôi con tôi…

Nói xong câu này, ông Chiến cũng không nói được thêm câu nào nữa mà bật khóc thành tiếng, bao nhiêu cảm xúc dồn nén lúc này đây mới được bung ra…Những người đứng xung quanh cũng đều rưng rưng…Không ít những tiếng khóc thút thít vang lên…

Một bà bác nhà gái bước ra, run giọng:

– Nhà trai có thể đón dâu rồi, chú rể hãy mang bộ váy cưới này về nhà…Treo trong phòng cưới…

Nghe vậy Đào tiến về phía chiếc áo quan, nhẹ nhàng dỡ chiếc váy cưới ra, sau đó thì đặt lên cánh tay mình…Đoạn gã gài một đóa hoa trắng vào vị trí ngực áo…Nở một nụ cười cực kỳ mãn nguyện…Trong ánh mắt dường như cũng có nét cười, giống như đang nhìn thấy được thứ gì đó vậy….

Sau đó nhà trai chuẩn bị ra về. Đào cầm một tay chiếc váy cưới, làm động tác tựa như đang dắt tay cô dâu vậy, lúc ra đến cổng ngõ, bỗng nhiên có mấy con chó nhìn chăm chú vào người gã, sau đó thì sủa loạn lên, điệu bộ vô cùng hoảng loạn…Một con mèo đen từ đâu chạy đến lao vọt qua trước mặt Đào, rồi gào lên một tiếng đầy kinh dị.

Mọi người giật mình. Cùng lúc ấy ở trong bàn vong, một làn khói nhang xoắn lại thành hình xoắn ốc, bay lên thẳng tắp như bị kéo hút lấy bởi một sức mạnh vô hình nào đó…Bầu trời đang trong xanh, bỗng nhiên gió nổi lên mang theo mây đen vần vũ, có vài tiếng sấm bắt đầu ầm ù…Tấm di ảnh của Mận trên bàn thờ rung nhẹ…Bức rèm màu trắng phủ phía sau cũng di chuyển như đang có người phía sau. Một bà cụ lẩm bẩm khe khẽ:

– Có vong về thật rồi…

Bà Lan lùi về sau một bước, mắt không dám nhìn thẳng vào quan tài…Cả người run lẩy bẩy…Người ta vẫn bảo ‘’có tật thì giật mình’’ quả nhiên không sai…Chẳng hiểu sao mà từ lúc bước vào trong nhà này, lúc nào bà cũng thấy có thứ gì đó đang dõi theo mình…Mặc dù sợ lắm, nhưng vẫn phải giữ thái độ thản nhiên…Bởi vì sợ lộ ra việc chính mình đã nhờ thầy Tư làm hại Mận…

Đúng lúc này tiếng Đào nói khe khẽ làm cho vài người sững sờ, không khỏi rùng mình:

– Tay em… lạnh lắm… Em đang ở đây, phải không? Về nhà mình nhé…

Không nghe thấy tiếng ai trả lời, có điều trước ngực áo của Đào, bộ vest màu đen của gã bấy giờ in hằn một vệt bàn tay ướt sũng nước...

*

Lúc này ở nhà thầy Tư, Mai đang phủ phục xuống hương án…Tóc tai lòa xòa, toàn bộ thân trên bị lột trần ra…Trước mặt là thầy Tư, bấy giờ ánh mắt chăm chú nhìn vào tấm thân có đầy những vệt bầm tím…Nhìn vô cùng đáng sợ…

Từ hôm phát hiện ra Mận bị ngã xuống ao làng chết đuối, Mai không hôm nào yên giấc, cứ nằm xuống là bị cái bóng ma kia đè, một người đàn ông không rõ mặt mũi, có những hành động làm cho Mai hoảng sợ tột độ…Hắn đè nghiến cô ra, mặc cho Mai vùng vẫy, phản kháng nhưng hoàn toàn bất lực…Ban đầu cũng chỉ tưởng là mơ mộng vớ vẩn…Nhưng không phải, sau mỗi lần như thế, cảm giác chân thật và trên người cô đều có những vệt bầm tím, cực kỳ thô bạo…

Điều kinh hoàng hơn nữa là dạo gần đây trong người Mai cảm thấy khang khác…Dường như có dấu hiệu đang mang thai thì phải, có ốm nghén và đã trễ kinh mấy tuần…Mà rõ ràng là Mai chưa từng quan hệ với ai cả…Điều này làm cho Mai cực kỳ hoảng sợ nên tìm đến nhà thầy Tư…Bản thân ả nghi rằng chuyện này có liên quan đến Mận…

Lúc này thầy Tư vừa châm một nén hương, một tay bắt quyết, một tay bốc một nắm bột gạo nếp rang, vẩy khắp người Mai, thật kỳ lạ khi bột gạo chạm vào những vết bầm tím kia thì nó bốc lên từng luồng khói, làm cho Mai cả người rú lên, cực kỳ đau đớn…

Đoạn lão dùng cái gương đồng, hướng về phía bụng dưới của Mai…Bên trong có một thứ gì đó màu đen, đang cuộn tròn lại trông như môt thai nhi...

Cái gương bất ngờ nứt toác ra làm cho thầy Tư hoảng sợ tột độ…Run rẩy…

-Thầy ơi…Cứu con…Con bị làm sao hả thầy?

-Chết mẹ rồi…Mày bị vong thai nhập vào rồi…Đây là vong quỷ, có lẽ là con của con Mận nó nhập vào báo oán…Haizzz….Sao lại có thể như thế chứ? 

Mai kinh hoàng, run lẩy bẩy:

-Chuyện này…huhuhuhu…Thầy ơi cứu con…Huhuhu….con không muốn chết…aaaa…Đau quá…

Nhưng chưa kịp nói hết câu, bất ngờ ả rú lên một tiếng cực kỳ đau đớn, ôm bụng quằn quại…Miệng hét lớn với thầy Tư:

 - Nó đạp con…Trời ơi nó đạp con thầy ơi…Nó bảo con là không xứng làm mẹ nó…Nó sẽ moi bụng con để chui ra…Cứu con…

-Không được…Mày sinh nó ra bây giờ là nó sẽ thành quỷ nhi…Không có cách nào có thể ngăn cản được đâu…

Nhưng đã muộn…Từ bụng của Mai bỗng phồng to lên, một luồng âm khí màu đen, bỗng nhiên chui ra bên ngoài, Mai mặt mũi trắng bệch, ngển cổ nhìn lên thì thấy có hình một đứa bé, gương mặt nanh ác…Vừa đau vừa sợ ả ngất lịm.

-Hahaaha…còn thầy Tà này…giờ đến lão phải trả giá…Tất cả đứa nào hại mẹ tao…Tao giết…Hahahaa…

Thầy Tư quá kinh hoàng, bao nhiêu năm hành pháp, chưa bao giờ gặp tình trạng như thế này, không kịp phản ứng thì bất ngờ thấy đứa bé đưa tay bóp chặt lấy cổ mình…Người lão mềm oặt như sợi bún, mồm ọc ra máu tươi, hoảng sợ bỏ chạy…Không hiểu bằng cách nào mà ngày hôm sau người ta phát hiện ra xác của lão nằm dưới cái ao làng Vũ Đại…

*

Đào từ ngày cưới người vợ âm, thế nào mà cả ngày nói năng lảm nhảm một mình, một thời gian sau thì bỏ đi đâu không rõ…Vào một đêm tối trời người ta phát hiện ra gã chết gục bên mộ phần của Mận…Đúng với lời hứa sống chết có nhau…Sống làm người nhà họ Lương, chết làm ma nhà họ Lương.

Còn về phần bà Lan cùng với ông Xuân hóa điên…Dân làng thường xuyên nhìn thấy hai vợ chồng bế một đứa bé rồi hát ru nó ngủ…Họ đồn thổi rằng đứa bé đó chính à vong nhi oán, là đứa con của Đào và Mận…Là đứa cháu đích tôn của dòng họ Lương mà chính tay bà Lan đã dùng tà phép giết chết. Mai cũng hóa điên, hàng ngày đi lang thang khắp nơi tìm con…Và có những biểu hiện lạ lùng…Có lẽ đây cũng chính là quả báo và cái nghiệp mà họ đã gây ra.

Hết

 

« Lùi
Tiến »