Ambre (Kiếp Hồng Nhan)

Lượt đọc: 8441 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- XXXIX -

Amber bao giờ cũng có những mối quan hệ kính nể và thân mật với hoàng hậu, trước hết cô thấy đó có thể là sách lược và sau vì cô thương bà. Nhưng lòng thương của cô là hờ hững, và tình thân của cô là vô liêm sỉ, cũng như đối với Jenny Mortimer và Almsbury phu nhân, mà cô không có gì phải sợ. Tuy nhiên cô biết hoàng hậu, gặp cơ hội, sẽ là một người bạn tốt và chắc chắn. Bà sống xa lánh những bọn ích kỷ lúc nhúc trong Whitehall, đến nỗi bà cảm thấy hàm ơn những ai tìm đến xin bà giúp đỡ. Amber biết tìm cơ hội để thâu tóm những đặc ân của hoàng hậu, có thể có ích cho cô lần này hoặc lần khác.

Câu chuyện của cô với hoàng hậu tạo được ảnh hưởng mong muốn.

Catherine ghê tởm và sợ hãi nghĩ đến những kẻ thù đang âm mưu hãm hại mình một lần nữa; bà dễ dàng nhận thấy vua Charles không hay biết gì hết và sẽ tức giận khi biết một điều đê tiện tương tự. Mặc dù Amber không nói bóng gió ngay đến khát vọng của mình là có được tước vị quận chúa, nhưng mấy ngày sau cô cũng nói đến. Hoàng hậu lập tức nhận, hết lòng giúp cô, nếu có thể, và tất nhiên với sự dè dặt nào đó, vì bà biết ảnh hưởng của bà bị hạn chế. Amber hân hoan được một người bạn như vậy, tuy không mạnh lắm, nhưng có thể có ích và nói chung thì không nên bỏ qua.

Trong triều có một câu tục ngữ là “một người bạn vô tác dụng ngang bằng với một kẻ thù tầm thường”. Amber không quan tâm đến cả hai.

Cô nhanh chóng nhận biết được là trong triều, những cơ hội tốt không bao giờ đến với những kẻ chỉ biết ngồi chờ; lòng kiên nhẫn và tính ngây thơ là hai đức tính rất vô bổ. Cần phải hoạt động, phải nắm được tất cả mọi tin tức lớn nhỏ cả trên dưới, phải hiểu lợi thế của mỗi một hay của tất cả. Cô nhanh chóng thích ứng được với loại sinh hoạt đó, vì trong thâm tâm cô chẳng có gì chống đối.

Cô tổ chức một mạng lưới gián điệp phát triển ra mọi hướng, bao gồm một chủng loại kỳ lạ: hai hoặc ba tên hầu cận của Buckingham; một tên ông sử dụng làm người tâm phúc nhưng sẵn sàng phản chủ để có thêm vài trăm livrơ; người thợ may của quận công; người thêu thùa của quận chúa và người hớt tóc cho bà Shrewsbury. Bà Bennet cho cô biết những hoạt động ngoài tình nghĩa vợ chồng của một số nhà quý tộc, kể cả đức ngài. Ngoài ra cô còn có được những nguồn tin khác về các triều thần, do cả một tập hợp kỳ dị những tiểu đồng, những thợ săn, những gái điếm, những người chèo thuyền và lính gác.

Rất nhiều người trong số đó không biết cô, không hiểu cô là chủ họ. Chính Nan, đội bộ tóc giả đen hoặc hung, đeo mặt nạ và mặc áo choàng có mũ trùm, đã làm thay cho chủ, sau khi trời tối. John Lớn đi theo chị, cải trang lúc thì phu khuân vác, lúc thì kẻ hầu cận đi theo một bà lớn, và đôi khi chỉ là một thị dân bình thường. Nan thu lượm những tin tức, trả tiền công, tự hào và sung sướng mỗi khi tiết kiệm được cho chủ vài livrơ, vì chị không quên những ngày đen tối.

Amber biết rõ vua ngủ với ai những hôm không ngủ với mình. Cô biết rõ mỗi khi bà Castlemaine thay đổi nhân tình hoặc đặt may một cái áo mới. Nếu hoàng hậu có triệu chứng có mang, cô cũng được biết ngay, có thể nói việc gì xảy ra trong phòng Hội đồng, ai là những thị tỳ vừa đi nạo thai, tên một nhà quý tộc hay một bà lớn đang phải điều trị bệnh giang mai. Công việc này làm cho Amber rất tốn kém, nhưng không một việc gì xảy ra ở Whitehall mà cô không hay biết. Tất nhiên phần lớn thời gian cô chỉ được thỏa mãn khi biết được bí mật của những kẻ khác. Nhưng cô không quan tâm về những chuyện ngồi lê đôi mách trong triều, vì không như vậy thì cô chỉ bị khinh bỉ và chế giễu của những kẻ khác.

Tuy nhiên đôi khi cô phải đích thân làm một số vấn đề cần thiết, đó là trường hợp của cha Scroope.

Buổi sáng hôm sau, vào lúc còn rất sớm, Buckingham đã đến nhà Amber qua cầu thang phụ, quần áo xộc xệch, bộ tóc giả rối bời. Ông suýt trượt ngã trên thềm đá lúc nghiêng đầu trước mặt cô, và hơi thở còn sặc sụa mùi rượu. Amber đang nằm tựa lưng lên gối, uể oải uống một cốc sôcôla; khi trông thấy quận công, cô đứng bật dậy, tinh thần tỉnh táo và cảnh giác cao.

- Thưa đức ngài! Đức ngài có vẻ vừa qua một đêm vui!

Quận công mỉm cười vẻ nao núng:

- Có lẽ thế! Nhưng còn nhớ quái gì được nữa!

Ngồi xuống chân giường, ông nhìn thẳng vào mặt Amber:

- Thưa bà, bà sẽ không thể nào đoán được tôi đã biết gì về bà?

Hai cặp mắt giao nhau, bất động và phũ phàng, trong một giây; rồi quận công mỉm cười, còn Amber làm ra vẻ để ý đến con chó đang nằm cuộn tròn trên giường. Cô nói:

- Trời ơi, thưa đức ngài! Quả thật là tôi làm sao mà biết được! Lại câu chuyện ba láp nào? Rằng tôi có cái mụn cóc trong dạ dày? Hoặc tôi thích con rồng hơn là thánh George?

- Không, không, đó chỉ là những câu chuyện xưa rồi. Làm sao mà bà không biết được câu chuyện ầm ĩ vừa rồi? Ta, ta, ta thưa bà… họ nói là… - đến đây ông dừng lại, cô thấy có triệu chứng chẳng lành, ông bỗng kết thúc rất nhanh - họ nói là Colbert vừa mới tặng bà một chuỗi kim cương trị giá đến hai ngàn livrơ.

Amber thở dài nhẹ nhõm, vì cô tưởng một ám chỉ về cha Scroope. Cô uống nốt ly sôcôla và đặt nó lên cái bàn nhỏ:

- Thật vậy hả? Nếu họ nói thế là họ nói đúng. Nhưng chỉ có một phần thôi, bộ đồ nữ trang của tôi đáng giá khoảng sáu trăm livrơ. Dù sao, theo ý tôi, thì chúng cũng khá đẹp.

- Có lẽ bà thích đồ nữ trang Tây Ban Nha?

- Đức ngài quả là cái gì cũng biết! - Amber cười đáp - Tôi muốn có một mạng lưới thám tử như vậy phục vụ tôi. Những tin tức họ mang đến cho tôi chẳng khác gì món cháo loãng, mặc dù tôi phải trả giá đắt. Nhưng thú thật với đức ngài, sứ thần Tây Ban Nha vừa mới tặng tôi một cái vòng tay bằng ngọc bích, nó đẹp hơn vòng của Pháp.

- Vậy là bà có mối quan hệ với Tây Ban Nha?

- Cũng không hẳn như vậy! Có thể là tôi sẽ thỏa thuận với bọn Hòa Lan hay cả với đích thân quỷ sứ nữa nếu như được giá mới. Dù sao, thì phải chăng đó là đường lối của người ta trong triều?

- Đường lối của bà hay lắm, thưa bà, kể từ khi bà bước lên sân khấu trong bộ áo quần của thị nữ, người ta nói cả Giáo hoàng nữa cũng đến bà cầu ban ân.

- Giáo hoàng! - Amber kinh hãi kêu lên. - Trời ơi! Thưa đức ngài, tôi xin phản kháng. Xin phép được nói với quận công là tôi không có vấn đề gì với Giáo hoàng cả!

Amber không quan tâm đến tôn giáo, trừ khi cô có điều gì phải lo lắng, kinh hoàng, hoặc thất vọng một vấn đề gì, nhưng cô đồng tình với quần chúng căm thù công giáo mà không hiểu vì sao.

- Không có vấn đề gì với Giáo hoàng à? Nhưng do một nguồn tin rất chắc chắn, tôi được biết bà thường hay tiếp cha Scroope… Ôi! Tôi xin lỗi bà - ông kêu lên với vẻ nhạo báng - tôi có điều gì làm bà bối rối chăng?

- Thưa không ạ! Nhưng ngài đã nghe quỷ sứ nào nói thế? Tôi mà lại tiếp cha Scroope à? Để làm gì, đề nghị cho biết? Tôi vốn không thích những người đàn ông béo lùn, không, xin cảm ơn!

Amber hất mớ tóc ra đằng sau và khoác áo vào toan đứng lên.

- Khoan đã, thưa bà! - Buckingham nắm lấy tay cô và nhìn vào mặt cô nghi ngờ - Tôi tin là bà đã rõ tôi muốn nói gì rồi!

- Thưa đức ngài muốn nói gì!

Amber cảm thấy bực mình. Một thứ hỗn xược trong cử chỉ của quận công làm cô nổi giận.

- Thưa bà! Tôi nói là bà đang nhúng tay vào công việc của tôi. Nói trắng ra là bà đã phát hiện được cuộc điều đình của tôi với cha Scroope và bà đã tìm cách cản trở kế hoạch của tôi.

Bộ mặt đẹp và ngạo mạn của ông ta đanh lại, nhìn Amber với vẻ đe dọa.

- Tôi thiết tưởng rằng ngài và tôi, chúng ta đã liên minh với nhau rồi?

Cô lắc mạnh người và nhảy ra khỏi giường, rồi nói tiếp:

- Tôi sẽ là bạn đồng hành với ngài và cùng với ngài chơi chung một ván bài. Nhưng nó chống lại quyền lợi của bản thân tôi, tôi phải tung hê nó đi. Và tôi chẳng được lợi ích gì nếu Hoàng hậu rời bỏ triều đình…

Cùng lúc đó những con chó săn của Vua chen nhau lao vào buồng, và trước khi Amber và quận công chỉnh đốn lại được, đích thân Vua đã bước vào trong buồng, theo sau có nhiều triều thần.

Buckingham vội vàng dịu nét mặt ra hôn tay vua: hai người chưa gặp nhau kể từ khi Charles mắng ông là đồ súc sinh trong vườn. Quận công còn nán lại vài phút nữa, cười nói vui vẻ, cố tình làm cho mọi người tưởng ông đang nói chuyện thân mật với Amber; nhưng cô thấy rất dễ chịu khi ông bước đi.

Mối bất hòa của hai người lan đi rất nhanh. Trước lúc buổi trưa, khi Amber gặp Barbara tại nhà riêng của vua, bà đã biết tin và sắp xếp để nói cho Amber biết là người anh họ của bà đã thề ở khắp nơi là sẽ làm cho Amber phải phá sản dù ông có phải hy sinh cuộc đời còn lại. Amber cười và tuyên bố rằng cô sẽ đứng vững, mặc cho Buckingham làm gì thì làm. Cô biết mình có thể, vì vua yêu cô. Dù sao thì cô mới vào Whitehall được có một năm, mối tình của Charles đối với cô còn lâu mới mất được, mất trong những đêm của thời gian.

Dù sao thì kết quả đầu tiên của mối bất hòa ấy có nhiều thuận lợi. Lần đầu tiên nam tước Arlington đến thăm Amber tại nhà riêng.

Nam tước lúc nào cũng tỏ ra lễ phép với cô, kiểu lịch sự lạnh lùng và xa lạ, nhưng chẳng bao giờ ông để ý đến cô. Vì, nếu như Charles thấy là các bà không nên làm chính trị thì ông Bộ trưởng Ngoại giao của Người lại thấy là tất cả các bà đều là những người gây ra tai họa mà một người đàn ông muốn làm việc được yên ổn thì cần phải tránh xa. Arlington là một nhà chính trị không bao giờ để bị tình cảm chi phối trong các công việc quan trọng. Phục vụ Vua là công việc quan trọng nhất đời ông, đồng thời nhân cơ hội cũng phục vụ cho bản thân ông.

Lẽ tất nhiên ông thấy vì lý do đã cắt đứt với Buckingham mà Amber có thể sẽ giúp ích được cho ông.

Một buổi tối, Amber trở về rất muộn và rất vui, vì cô, vua và một tá triều thần, đàn ông, đàn bà, cải trang, đeo mặt nạ, đã đến thăm một câu lạc bộ của những kẻ ăn mày; mỗi tuần lễ chúng tụ tập ở đây một lần. Arlington và Charles là bạn rất thân của nhau, nhưng ngài nam tước cứng ngắc và trịnh trọng ít khi tham gia vào những cuộc ngao du loại ấy. Vì vậy, Amber sửng sốt thấy Nan báo là có Nam tước đến đang đợi dưới nhà đã được gần một giờ rồi.

- Trời ơi! Mời ngài lên ngay!

Cô bỏ mặt nạ, tháo găng tay và ném cái áo khoác lên người Tansy, làm Tansy như bị mù, nó dò dẫm tiến ra phía cửa, Amber cười nhìn theo nó. Cô quay lại khi Nan dẫn Arlington vào.

Trên ngưỡng cửa, ông cúi đầu và Amber bái chào.

- Xin chào bà!

- Chào ngài. Tôi lấy làm ân hận đã để nam tước phải chờ lâu.

- Không đâu, tôi đã lợi dụng thời gian đó để viết mấy bức thư.

Nam tước mặc một cái áo khoác trùm kín từ đầu đến chân, tay cầm một cái mặt nạ. Ông mỉm cười hết sức duyên dáng mà ông thường dành cho những cơ hội lớn. Không một nét chân thật nào toát ra từ con người đó, ông ta có sức mạnh của xảo quyệt, của mưu mô và, một điều rất hiếm trong cái triều đình uể oải và dễ dãi của Charles, một sức mạnh làm việc có phương pháp.

- Thưa bà, chỉ có một mình bà thôi chứ?

- Đúng vậy. Tôi có thể mời ngài một cốc giải khát?

- Cám ơn bà nhiều. Bà có lòng tốt tiếp tôi vào giờ giấc khuya khoắt này.

- Ồ, không đâu! Chính tôi phải biết ơn ngài đã quá bộ đến thăm tôi.

Người hầu bước vào, đặt một cái khay lên bàn. Amber rót rượu vào cốc cho nam tước và một ít boocđô cho mình. Hai người chạm cốc và im lặng một lúc. Sau đó nam tước mới nói mục đích cuộc đến thăm của mình:

- Thưa bà, mọi thận trọng đều bắt nguồn từ lòng ghen tị của ngài quận công Buckingham. Nhất là đề nghị bà không nên hiểu lầm câu nói của tôi, vì ngài quận công và tôi là bạn rất thân với nhau.

Tất nhiên họ là hai địch thủ của nhau, nhưng Arlington thận trọng. Ông nói tiếp:

- Hình như ngài quận công muốn giữ bà cho một mình ngài. Nói thật ra, sáng nay tôi vừa nghe thấy từ một nguồn tin đáng tin cậy, là ngài quận công đã tuyên bố với Colbert là không nên tặng bà những tặng phẩm khác nữa vì bà đã liên minh với quân Tây Ban Nha rồi.

- Đồ quỷ sứ! - Amber bực tức kêu lên, vì cô đã nhận thấy không cần đến Buckingham nữa, cả tình hữu nghị của ông ta. - Ông ta bép xép như một mụ mối lái. Về cách ông đối xử với bạn bè, thường làm họ chán ngấy!

- Ồ, thưa bà! Đối với ngài quận công xin bà chớ nên ác cảm như vậy. Không bao giờ tôi muốn làm cho bà phải nghi ngờ tình thân thiện của ngài. Nhưng hình như ngài muốn lũng đoạn bà, và tôi mong rằng chúng ta, bà và tôi, sẽ có thể trở thành những người bạn tốt.

- Thưa nam tước, tôi thấy không có gì trở ngại cả. Một người đàn bà tất nhiên là có thể kết bạn được với hai người đàn ông, ngay cả ở Whitehall này.

Nam tước mỉm cười:

- Bà là một người đàn bà rất thông minh. Tôi xin bái phục bà.

Amber rót cho ông cốc rượu thứ hai, ông trầm ngâm suy nghĩ một lúc, mắt nhìn vào chất nước trong. Rồi ông nói:

- Tôi thấy cần phải chúc mừng bà.

- Về việc gì ạ?

- Có tin đồn là cậu con trai nhỏ nhất của bà sắp nhận được tước vị quận công.

Amber đứng bật dậy, cặp mắt lóng lánh, cô vội hỏi:

- Hoàng thượng đã nói với ngài à?

- Không, thưa bà, không phải hoàng thượng. Nhưng đó là một tin đồn rất khẳng định.

Cô buông người ngồi xuống, bĩu môi nói:

- Ba láp, ba láp hết. Cái đó không đem lại được một công tước đâu!

- Vậy đó là khát vọng của bà phải không?

- Hơn tất cả mọi thứ trên đời! Tôi sẽ làm bất cứ việc gì để có được.

- Thưa bà, nếu quả đúng như vậy, và nếu bà bằng lòng giúp tôi một việc, tôi có thể sẽ giúp lại bà. Tôi nói không khoe khoang là tôi có ảnh hưởng nào đó trong triều đình.

Đúng vậy! Ảnh hưởng của ông rất lớn. Và hơn thế nữa, ông còn có tiếng là bao giờ cũng giúp đỡ được những người giúp ông.

- Nếu ngài giúp tôi có được một công tước, tôi xin hứa với ngài là sẽ làm bất cứ việc gì hầu ngài.

Thế là ông giải thích.

Ở Cung điện, người ta thường biết là Buckingham thường gặp một nhóm các cựu thành viên của Liên Bang Tự Trị, họ có mục đích lật đổ Chính phủ của Charles II để nắm lấy chính quyền. Arlington muốn biết địa điểm và thời gian tụ họp của bọn họ, bàn bạc việc gì và họ ở đâu. Lẽ tất nhiên là bản thân nam tước cũng có thể thu được những tin tức đó, nhưng đó là công việc rất tốn kém; giao việc đó cho Amber, ông tiết kiệm được một món tiền khá lớn, để đền đáp lại ông chỉ cần mất vài câu nói với vua. Amber hiểu rõ vấn đề đó, nhưng tiền bạc đối với cô không nghĩa lý gì và sự giúp đỡ của Arlington cũng đáng giá ngần ấy.

Amber vừa mới xin được bốn mẫu đất[18] ở công viên St. James, một quận đẹp nhất của thành phố, cô dự tính xây dựng ở đó một tòa nhà và một khu vườn. Nhà của cô phải là hiện đại, đẹp nhất, tiền bạc đối với cô không quan trọng.

Amber nghĩ thầm: “Chừng nào mà chúng không thể tống giam ta vào Newgate, thì ta không sợ gì?”

Sau cuộc nói chuyện với Arlington, cô biết là vấn đề công tước thế là xong, cô đốc thúc hoàn thành sớm tòa nhà. Để hoàn thành việc xây cất, tối thiểu phải cần một thời gian là hai năm, và sáu chục ngàn livrơ, hơn cả lâu đài Clarendon nổi tiếng. Sự kiện mới mẻ và ghê gớm ấy khuấy động tất cả các cái lưỡi trong triều theo chiều hướng kính nể, bực tức hoặc thèm muốn, vì mỗi người đều công nhận ít ra phải là quận chúa mới xứng đáng ở một tòa lâu đài như vậy. Vì vậy, nói chung, người ta kháo nhau là vua đã hứa cho Amber một công tước. Charles tất nhiên là rất thú vị, chẳng xác nhận cũng chẳng phủ nhận sự việc đó, Amber rất lạc quan và cho sự im lặng của vua là đồng ý. Nhưng những tuần lễ trôi đi, vẫn chưa có gì thay đổi.

Vì lẽ đương nhiên, vua mặc dù rất mê cô, không thu được lợi lộc gì trong việc phong tặng cô công tước và lòng rộng lượng của vua thông thường là không vụ lợi. Hơn nữa Người bị tấn công bởi biết bao lời thỉnh cầu làm cho Người quen với việc từ chối một cách máy móc.

Nhiều khi Amber cảm thấy thất vọng, nhưng cô quyết giành cho được công tước bằng cách này hoặc cách khác, cô sẽ đạt được mục đích cuối cùng.

Cô sử dụng tất cả mọi người, ngay cả những nhân vật vô nghĩa nhất, tin tưởng rằng mình giúp người, người sẽ đền bù cho mình. Barbara Palmer rất bực tức thấy tình địch của mình hoạt động ráo riết và tuyên bố cho bất cứ ai là nếu Vua dám đem vinh dự như vậy cho con người ti tiện ấy thì Vua sẽ phải hối hận. Cuối cùng Barbara tiến hành một cuộc tranh luận công khai với Charles về việc đó, đe dọa Người sẽ đem giày xéo các con của chính mình dưới chân Người và sẽ phóng hỏa cung điện!

Vào khoảng mười lăm ngày sau, Charles ký một chiếu chỉ phong cho Gerald tước vị quận công Ravenspur, công tước này phải được truyền giao, cho đứa con trai nhỏ nhất của vợ, tên là Charles. Barbara lần đầu tiên phải đứng dậy từ chiếc ghế bành và ngồi sang một chiếc ghế tựa khi thấy bà quận chúa mới bước vào, đó là một trong những niềm vui sướng mà Amber ghi nhớ mãi cho đến hơi thở cuối cùng.

Lập tức vị trí của Amber trong triều đình được đề cao một cách đáng kể. Cô dẫn đầu phong trào thị hiếu. Khi cô có một cái súng ngắn tí hon làm ra cốt để luồn vào bao tay thì tất cả các bà lớn trong triều đều bắt chước. Rất nhiều căn nhà được xây cất lại, với những bức tường bằng gương và rất nhiều đồ gỗ được mạ bạc. Một hôm cô uốn cong cái vành mũ to bằng dạ, thế là ngày hôm sau, một nửa các bà thị nữ xuất hiện trong cuộc đi săn bằng chim ưng, với những cái mũ tương tự. Một buổi dạ hội, cô bước vào phòng với bộ tóc xõa và rắc phấn vàng, thị hiếu này làm sôi nổi suốt trong một tuần. Tất cả mọi người đều bắt chước kiểu nốt ruồi giả của cô.

Amber nặn óc để tìm ra những cái mới lạ, vì chúng mơn trớn tính kiêu hãnh của cô được người ta bắt chước. Tất cả những việc cô làm đều được bình phẩm. Nhưng rồi Amber cũng thấy chán ngấy những trò bắt chước đó, còn bực mình nữa, vì cô không bao giờ có thể giữ được một mốt cho mình.

Vào một đêm tháng Mười nóng nực, theo sau là một nhóm vui vẻ của cung đình, Amber cởi quần áo, nhảy xuống bờ sông để bơi ra giữa dòng Thames, bên cạnh mọi người đang tiệc tùng và khiêu vũ. Kể từ thời kỳ bắt đầu Phục hưng, chưa bao giờ dấy lên một sự công phẫn như vậy, vì trước đây chưa bao giờ đàn ông đàn bà tắm cùng với nhau. Người ta nói, mối quan hệ giữa cô và vua là suy đồi. Số nhân tình của cô nhiều vô kể, những việc sửa sắc đẹp của cô, kiểu cách kỳ quặc của cô đều được khắp nơi bình luận. Không có gì là người ta không buộc tội cô.

Amber không một chút chùn bước trước những câu chuyện bẩn thỉu đó, cô tung ra những món tiền khổng lồ, đưa ra những tin đồn và duy trì chúng. Cuộc sống của cô tương đối liêm khiết, trở thành một mẫu mực cho sự phóng đãng. Một lần, khi Charles nói cho cô nghe một câu chuyện thô lỗ nghe được về cô, Amber cười và tuyên bố là thà được người ta biết đến như vậy còn hơn chẳng ai biết đến mình.

Quần chúng rất mến cô. Khi đi xe ngựa ra ngoài tự cầm cương, có sáu đến tám người đi hộ tống mở đường, mọi người ngừng lại vỗ tay hoan nghênh cô. Người ta nhớ tới những lần xuất hiện của cô trên sân khấu, và những cuộc biểu diễn thường xuyên của cô trước công chúng cũng như lòng độ lượng truyền kỳ của cô, làm cho cô trở thành quần chúng hóa.

Cô thích làm cho mọi người chú ý đến mình và cảm thấy được nhiều người yêu mến.

Cô rất ít khi gặp Gerald. Polly đã sinh với gã một đứa con. Amber đã thân thiết gửi tới sáu cái thìa bằng bạc. Cả bà Stanhope cũng đã có mang sau khi lấy chồng được ba tháng; gã Frederick đã tống bà về nông thôn. Hắn thường hay cười với Amber, bởi vì bà Stanhope tuy rất hoan hỉ về cái thai, vẫn cứ tràn trề hy vọng đức ông chồng bởi những bức thư thúc giục hắn về với bà. Nhưng gã Frederick có rất nhiều việc phải làm ở Luân Đôn nên chỉ hứa hẹn hão huyền.

Amber không bao giờ buồn chán và tự coi mình là người đàn bà sung sướng nhất trần gian. Mua một cái áo mới, mở một bữa yến tiệc, xem một vở kịch, đều là những sự kiện có tầm quan trọng như nhau. Chưa bao giờ cô vắng mặt một buổi khiêu vũ cũng như một vụ mưu đồ nào, cô đóng vai trò trong tất cả mọi âm mưu và mọi né tránh. Không gì thoát được cặp mắt cô và không ai dám liều lĩnh bỏ qua cô. Như một người nằm trong một cái trống và nghe tiếng động từ khắp mọi nơi.

Hình như trên đời này không còn thứ gì làm cô khát vọng nữa.

Vào đầu tháng Mười Hai, Almsbury viết thư cho cô báo tin Bruce Carlton sẽ về đến nước Anh vào mùa Thu tới.

Chuyển text: thanhbt - Hiệu đính và tạo ebook: Caruri​
Nguồn: Nhà xuất bản: Long An (1988) - tve-4u.org
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 30 tháng 11 năm 2022

« Lùi
Tiến »